Những người con gái trong Ảo Quốc

23 thg 5, 2010 18:46



Những dòng chữ này là dành tặng cho những người con gái trong Ảo Quốc. Ta xin cúi đầu dưới gót chân của các nàng. Xin được hôn lên đôi bàn tay rướm máu. Xin được phục quỳ ngưỡng mộ tấm tình yêu vĩ đại và sự dũng cảm của những bậc nữ nhi.

Nếu có một khúc ca bi tráng dành cho Ảo quốc, ta sẽ không ngần ngại đem khúc ấy tấu lên, dâng tặng cho bốn người con gái ta yêu thương vô hạn, Ly Kính – Tiễn Đồng – Điệp Triệt – Nguyệt Thần.

Đoạn thứ Nhất:
Ly Kính – Tiễn Đồng

Suốt cả cuộc đời của nàng, sống trong tình yêu dành cho Ca Sách. Ánh mắt của nàng chỉ hướng về Ca Sách. Con tim của nàng chỉ đập vì Ca Sách. Ca Sách là quốc gia chi chủ, nhưng cũng là trượng phu của nàng.

Nàng, Tiễn Đồng, kiếp trước mang tên Lê Lạc, vì huyết thống không thuần khiết mà không thể trở thành Vương phi cao quý, bị đem nhốt ở đáy biển băng sâu thăm thẳm. Ngày đêm chịu đựng sự giá lạnh không cùng, gọi mãi tên chàng, mãi mãi chờ đợi chàng. Nàng, là yêu chàng từ ánh mắt đầu tiên, là người con gái đầu tiên mà chàng đem lòng yêu thương sâu đậm. Biển băng lạnh giá, cũng không diệt được tình yêu của nàng.

Kiếp này vì khao khát dòng máu thanh cao, hóa thành nhân ngư, hội ngộ cùng chàng. Lại phải chịu nỗi đau, để chàng xem mình là người khác để yêu thương. Đau, không phải vì không có được tình yêu. Đau, là vì đón nhận tình yêu dành cho kẻ khác.

Nàng, Ly Kính, kiếp trước mang tên Lam Thường. Nàng số đã định làm vợ của chàng. Công chúa nhân ngư trong cung cấm dưới biển sâu, mỹ nhân thuần khiết nhất, xinh đẹp nhất, xứng đáng nhất với bậc quân vương.

Ta chỉ biết từ khi gặp mặt chàng, đêm đêm ta đều tới đây để tưởng tượng ra ta luôn được ở bên chàng, cùng nhau đắm chìm trong ánh sao đêm.

Cuối cùng, nàng ra đi trong sự uất ức, thân thể bị vấy bẩn, đã không còn xứng đáng với chàng, đã không có tư cách yêu chàng, thì thôi thà chết để chấm dứt khổ đau. Vốn có sẵn mọi thứ để xây đắp tình yêu, nay lại tan thành bụi tuyết.

Kiếp này vì khao khát trở thành người con gái được Ca Sách yêu thương nhất, lại hóa thân thành thiếu nữ tóc điểm xanh, hội ngộ cùng chàng. Lại phải chịu nỗi đau, để chàng xem mình là người khác để yêu thương. Đau, cũng không phải vì không có được tình yêu. Đau, cũng là vì đón nhận tình yêu dành cho kẻ khác.

Tôi yêu sao cách yêu của hai người con gái ấy, lặng lẽ dâng hiến tình yêu một cách trọn vẹn, và ôm ấp nỗi đau trong câm lặng. Nếu nói ra, Ca Sách sẽ vì hai nàng mà day dứt. Thà để mình đau, chứ không muốn chàng đau.

Tiễn Đồng:

Từ đó về sau, tôi luôn đứng một mình giữa đại điện để giúp Ca Sách xử lý mọi giấc mơ, nghe các đại thần trình tấu, ngày lại ngày tiêu hao tinh lực của mình. Còn Ca Sách, luôn một mình trở về phòng ngủ rất sớm, chàng nói bởi Lê Lạc đang cầm đèn đứng ở cửa chờ chàng về, chàng sợ Lê Lạc bị gió, bị lạnh.

Mỗi lần nhìn chàng quay đi, tôi rất buồn nhưng tôi chẳng bao giờ nói gì, cứ tiếp tục giải mộng, tiếp tục tiêu hao linh lực của mình. Tôi nghĩ, tôi trở thành người con gái có linh lực siêu việt là để chia sẻ nỗi lo lắng cho chàng, đó là chuyện đương nhiên. Nhưng tôi không biết Ca Sách có nghĩ tới chuyện một mình tôi ở giữa cung điện rộng lớn này liệu có lạnh không ?

Tôi nghĩ cuộc đời tôi có lẽ là để dâng hiến cho Ca Sách, bởi tôi yêu chàng, bởi chàng là người đáng được hạnh phúc nhưng luôn bị hạnh phúc rời xa.


Ly Kính:

Mỗi tối, thần luôn cầm đèn lồng đứng chờ người bên cửa trở về, thần thích chờ người bên cửa trở về, thần thích chờ người trong màn đêm, bởi khi thần nhìn thấy người xuất hiện trong màn đêm là thần luôn thấy hạnh phúc, vì thần để cho người cảm thấy luôn có người đang chờ.

Việc có người chờ đợi mình cũng là một thứ hạnh phúc.


Những nỗi đau không nói ra, cho đến lúc chết, vẫn là vì chàng, bởi trên thế giới này, có người đang chờ gặp lại chàng.

Ca Sách:

Nàng và Ly Kính nay là toàn bộ thiên hạ của ta, là người quan trọng nhất của ta.


Tôi nghĩ, chỉ cần câu nói đó, cả Ly Kính lẫn Tiễn Đồng đều có thể tiến thẳng đến cái chết. Chỉ cần bảo vệ được người đó, là hai nàng không có gì hối tiếc. Mãi mãi mất đi tình yêu của chàng, nhưng cả hai vẫn luôn khát khao một điều duy nhất: Ca Sách, chàng phải sống hạnh phúc.

Đoạn thứ Hai:
Điệp Triệt

Trong giấc mơ đó là một mảnh sân phủ đầy tuyết và hoa anh đào, có gió thổi, hoa anh đào bay lên theo gió, một người xuất hiện trong khung cảnh ấy, nụ cười tươi tắn rạng rỡ, đôi long mày đen đậm, mắt sáng long lanh. Người kia đứng trước mặt Điệp Triệt, cúi người xuống mỉm cười với nàng, nụ cười rạng rỡ như vầng dương mới mọc, rồi một trận gió thổi tới, hoa anh đào ở dưới mặt đất bay tung theo gió, bay lên lưng chừng trời thì biến thành màu đỏ như máu, tóc và tà áo chàng cũng tung bay phần phật. Cuối cùng bức tranh dừng lại, tất cả dần tan biến như làn sương sớm.

Điệp Triệt ngồi trên ngai vàng cao ngất, nhoẻn đôi môi cười ngạo nghễ tuyệt vời. Nàng ngồi tựa vào ngai vua, hai chân để trần, mái tóc dài chấm đất. Cả thế gian này, chưa có ai đẹp được như nàng. Và cũng chưa có ai, mang trái tim đã chết lạnh như nàng.

Hoa đào rơi nhè nhẹ, luẩn quẩn bay lượn trong không khí mờ ảo, đài các và hoa lệ của cung Phá Thiên, linh hồn của hoa, hương thơm của hoa, đều mang đến hồi ức về anh. Người con trai mang tên Trì Mặc, anh đã ra đi mãi mãi rồi.

Có Điệp Triệt, ta mãi mãi không cảm thấy cô đơn.

Không có Trì Mặc, Điệp Triệt sẽ mãi mãi cô đơn.

Câu chuyện của nàng là câu chuyện về tình yêu bị ngăn trở bởi chiến tranh, bởi sự hận thù của hai dân tộc ở hai bên chiến tuyến. Tôi đau đớn khi Điệp Triệt ra tay hạ sát chính người con trai nàng yêu thương nhất, hơn mọi thứ trên đời, yêu quý hơn cả ngai vua cao tột bậc. Nàng giải thoát cho anh khỏi đau đớn, cũng là đưa chính mình vào một nỗi đau triền miên sẽ không bao giờ vơi bớt.

Chính tôi đã giết chết anh của tôi – anh Trì Mặc, người tôi yêu thương nhất, người mà trên cơ thể luôn tỏa ra mùi hương hoa thơm ngát, người luôn nói: “Có Điệp Triệt, anh mãi mãi không thấy lẻ loi.”
Tiếng đàn của Điệp Triệt, có lẽ không phải là thứ âm thanh hoàn toàn u sầu, ảo não như ta tưởng. Giấc mơ của nàng là những cơn mộng dài bất tận mang hình ảnh của anh. Tôi nghĩ tiếng đàn của nàng làm xúc động cả bức tường than thở, không phải vì nó than khóc cho anh, mà là vì nó bao hàm một nỗi nhớ nhung khôn nguôi, nỗi nhớ cồn cào, nỗi nhớ da diết về người yêu đã mất. Phải mất đi người thân yêu, mới thấy được, nỗi buồn không đáng sợ, mà nỗi nhớ mới là thứ dày vò con người nhất.

Con người ấy vội vã đi qua quỹ đạo của đời nàng để rồi sau đó rời xa nàng nhưng chỉ khoảnh khắc thời gian ngắn ngủi đó có thể làm cho nàng quyến luyến hàng trăm, hàng ngàn năm sau.

…đêm đó, tôi mơ thấy Điệp Triệt chết cùng trăm ngàn bươm bướm xanh tan rã, linh hồn nàng mỉm cười bay đến bên anh…

Đoạn thứ Ba:
Nguyệt Thần

Nàng đối với ta, là người con gái trong sáng nhất nhân gian...

Nhãn: , , , ,


4 kisses

Những người con gái trong Ảo Quốc

By Blogger Lynk tui ko dám cm vì sợ lại bù lu bù loa nữa, cho nên tui quyết định sẽ viết một bài hồi đáp cho cô.

mà còn phần tiếp theo đâu >"<

By Blogger Zin chưa vít xong, mắc làm blog cho bạn :((

By Blogger Lynk nếu phải chọn, cô muốn được làm Ly Kính hay Tiễn Đồng? :)

By Blogger Zin tôi làm Uyên Tế :)
sắp sửa vật vã vì Nguyệt Thần ấy, tui yêu nàng nhất :((

blow a kiss!

Anh Không Thích, xin chàng hãy tự do…

19 thg 5, 2010 23:07

Anh Không Thích, kể từ sau khi gấp lại trang sách cuối cùng của Ảo quốc, tôi biết rằng cái tên này sẽ mãi khiến tôi nhớ đến, sẽ mãi là cái tên gợi cho tôi niềm đau lòng nhất…

Anh Không Thích, mái tóc chàng dài vượt quá cả gót chân, điều đó tượng trưng cho sức mạnh khủng khiếp đang tuôn chảy trong người chàng. Pháp thuật chàng cao hơn bất cứ nhà ảo thuật nào trong vương quốc, hơn cả đại huynh Ca Sách – vị quốc vương tương lại của thành Ảo Tuyết.

"Thích mỉm cười nhìn tôi, mái tóc Thích dài tới tận đất, còn tóc tôi mới dài gần gót chân. Thuật năng của bộ tộc Băng ta được đánh giá ở độ dài của mái tóc, do đó sức mạnh của Thích rõ ràng hơn tôi, vì bẩm sinh đã như vậy rồi."

"Đây chính là một pháp sư có mái tóc dài nhất và sức mạnh lớn nhất của vương quốc tôi, cũng là người duy nhất không dùng pháp thuật để tránh tuyết, và cũng chính là đứa em trai duy nhất của tôi, người mà tôi yêu quý nhất đời: Anh Không Thích.”

Anh Không Thích, tình yêu chàng dành cho đại huynh Ca Sách trong sáng và mãnh liệt hơn bất cứ mộtBlockquote tình yêu nào khác…

“Ta và đại huynh từng lưu lạc chốn trần gian ba mươi năm trời. Ba mươi năm ấy là quãng thời gian vui nhất trong đời ta."

Những tháng ngày sống lưu lạc nơi trần thế, chàng đã lớn lên trong vòng tay che chở, bảo bọc của đại huynh. Mọi tâm tư tình cảm của chàng đều gắn liền với Ca Sách. Chỉ có chàng mới thấu hiểu được niềm khao khát tự do tự tại phiêu bồng khắp chốn của đại huynh. Ca Sách hỡi, người chính là lý do để Anh Không Thích tồn tại trên cõi đời này, “chỉ có sự vui vẻ của Ca Sách mới là niềm tin của cuộc đời ta.” Thế nhưng kể từ khi trở về thành Nhẫn Tuyết, tất cả những ung dung, những phóng khoáng họ đã từng trải qua, nụ cười rạng rỡ của Thích, nụ cười tự do ấm áp dưới ánh mặt trời của Ca Sách chỉ còn là quá khứ tươi đẹp, chỉ còn có thể hoài tưởng.

Bên tai ta vẳng lại tiếng cười đùa trong trẻo của đám trẻ, tôi chợt nghĩ ra đã từ lâu lắm rồi chưa hề nghe thấy tiếng cười của Anh Không Thích.”

"Ta muốn nhìn thấy đại huynh của ta có nụ cười tự do giữa ánh mặt trời, bởi vì ta đã từng nhìn thấy nó trong những năm lưu lạc nơi trần thế - một nụ cười ấm áp và đẹp đẽ làm sao.”

"Mỗi lần tuyết rơi, đại huynh đều ôm ta vào lòng, dùng vạt áo che cho ta ấm, nên cho mãi tới sau này ta không dùng phép thuật để tránh tuyết. Ta mong đại huynh ôm ta trong lòng mãi mãi như vậy. Nhưng từ sau khi trở về thành Nhẫn Tuyết, đại huynh không ôm ta nữa và chúng ta cũng mất tư do. Nhưng ta còn nhớ, đại huynh đã từng nói với ta rằng, cái mà đại huynh yêu quý nhất, đó chính là ta và tự do."

Chính vì thế, chàng chỉ có một ước nguyện duy nhất ”Đại huynh của ta phải được tự do bay lượn trên trời như con rồng xanh!”, và chàng đã không từ bất kì một điều gì, không từ làm hại bất kì ai để mang tự do đến cho Ca Sách, như Ca Sách đã từng làm mọi điều để bảo vệ chàng...

Đại huynh có thể nói là đệ vì ngôi vua. Đệ đã từng nói với huynh rằng Đệ có một ước muốn và vì nó đệ có thể hy sinh tất cả. Chẳng một ai có thể ngăn trở đệ. Đại huynh hãy nhìn mái tóc đệ, nó dài như vậy nên không một ai có thể ngăn cản đệ được.

Anh Không Thích thật sự đã từ bỏ tất cả vì Ca Sách. Chàng không từ một thủ đoạn nào, ngay cả làm vấy bẩn cả mỹ nhân ngư Lam Thường - người vợ tương lai của đại huynh, khiến cho nàng vì quá ô nhục mà kết liễu đời mình. Ai đó có thể nói rằng Anh Không Thích quá đáng sợ, quá hiểm độc, quá tàn nhẫn, nhưng đối với tôi, Anh Không Thích lại mang một tình yêu trẻ thơ quá trong sáng. Và bi kịch cũng bắt đầu chính từ điều đó. Là người có pháp thuật cao nhất, nhưng tận sâu thẳm trong con người chàng chỉ là một đứa trẻ thơ quẩn quanh đại huynh, hạnh phúc vì đại huynh, một mực hướng về đại huynh. Đó là một thứ tình yêu tuyệt đối, chế ngự hoàn toàn mọi thứ xung quanh.

“Em trai tôi là người yêu tôi nhất, chỉ có điều là yêu quá cuồng nhiệt, giống như đứa trẻ vô tư.”

Thế nên trong mắt của Anh Không Thích không có đúng sai, tốt xấu, chỉ có thôi thúc mạnh mẽ là phải làm cho Ca Sách được tự do bằng mọi giá; kể cả đánh đổi bản thân mình. “Nụ cười đó có thể làm ta rơi lệ, và phải đổi lại bằng cả cuộc đời ta”.

Đáng thương thay, những cố gắng của chàng để mang lại tự do cho Ca Sách lại đẩy Người rơi vào con đường đau thương thăm thẳm không lối thoát. Có lẽ số mệnh đã buộc hai con người này vào khổ đau cùng tận, không còn lối thoát. Ca Sách mãi mãi không thể ngờ được rằng rồi sẽ có lúc chính bàn tay mình sẽ lấy đi tính mạng của Anh Không Thích, tiểu đệ mà trong ba mươi năm lưu lạc chốn trần gian Người đã hết lòng yêu thương, bảo vệ.

Đây là lần đầu tiên tôi giết người… Khi người nọ ngã xuống, tuyết lại bắt đầu rơi đầy trời, những bong tuyết to như lông ngỗng, ôm lấy em trai tôi đứng dưới tuyết. Thích nhìn tôi và nói: ‘Đại huynh, chúng ta sẽ không bị người khác giết phải không?’ Tôi nói, đúng vậy, chẳng ai giết được đệ cả, huynh sẽ bảo vệ đệ, nếu huynh chết, đệ sẽ thành quốc vương tương lai.”

“Khi Thích dứt lời, thanh kiếm băng trong tay tôi đã xuyên qua ngực Thích. Thích nhìn tôi và nói: “Đại huynh, không thể ngờ đại huynh giết đệ thật.” Nói xong, Thích cuối xuống, miệng mỉm cười, hôn lên mắt tôi rồi nói: “Đại huynh, sau khi đệ chết, xin đại huynh hãy tự do…”

Anh Không Thích, cảm thương cho chàng mãi cho đến lúc chết vẫn không cam lòng vì chưa mang được tự do đến cho đại huynh. Yêu thương càng lớn thì lại càng không thể trọn vẹn. Kiếp trước, kiếp này, và ngay cả kiếp sau Anh Không Thích đều sống và chết đi vì đại huynh… Mãi rất lâu về sau, khi biết được sự thật, điều này thực sự đã xé nét cõi lòng vốn đã tang thương sau bao nhiêu mất mát của Ca Sách. Người cứ ngỡ tiểu đệ Anh Không Thích chỉ vì ham muốn làm Quốc vương mà đang tâm gây ra bao điều tội lỗi, nào ngờ đâu chàng chỉ muốn mượn quyền lực quốc vương để đem đến cho Ca Sách tự do mà Người vẫn ngày đêm khao khát. Bi kịch nối tiếp bi kịch.

“Khi đại huynh đâm nhát kiếm vào ngực ta, ta thấy quá đau đớn, không phải vì ta đã mất đi sinh mạng của mình mà bởi vì cho đến phút cuối ta vẫn không mang lại được tự do cho đại huynh.”

“Nhưng tất cả đều ra đi, ta chỉ còn biết nắm chặt bàn tay của mình mà thôi.”

Đau xót thay, Anh Không Thích hỡi, đại huynh của chàng vẫn mãi mãi không được tự do… Ca Sách trở thành một vị quốc vương cô đơn, lặng lẽ nhất trong lịch sử vương quốc, sau khi mọi người yêu thương bên cạnh Người đều đã ra đi. Ai bảo chỉ có hồng nhan bạc mệnh, ngay cả bậc quân vương cũng không thoát khỏi số phận cô đơn.

Chợt nghĩ, nếu như Ca Sách phải hoàn thành bổn phận với ngội vị Quốc vương, Anh Không Thích cũng bị trói buộc với pháp thuật cao cường mà không hề được lựa chọn. Đối với bộ tộc Băng, việc có được pháp thuật cao cường như thế là một vinh hạnh, một diễm phúc không có gì sánh bằng, nhưng tôi tự hỏi liệu Anh Không Thích có trân quý diễm phúc đó chăng? Chàng không yêu quý mái tóc dài - pháp thuật cao cường, chàng cũng không yêu quý bản thân mình, điều chàng yêu quý duy nhất chỉ có Đại huynh. Tôi ước gì Anh Không Thích được sinh ra chỉ như mọi đứa trẻ khác trong vương quốc, không thể hiện bất kì một sự vượt trội nào cả. Có như vậy chàng mới có thể làm một đứa trẻ ngoan ngoãn bên cạnh Đại huynh, không thể lợi dụng tinh lực của mình để gây ra một chuỗi bi kịch đẫm máu, không làm cho Đại huynh đau khổ, và quan trọng nhất là chàng và đại huynh sẽ không bao giờ chia lìa, mãi mãi bên cạnh nhau dưới bầu trời ngập cánh hoa đào…

“Tình yêu của Thích không chỉ là tình yêu và tình thân đơn thuần mà nó rất nồng nàn nhưng tuyệt vọng, giống như những bông hoa cuối cùng phải rời bỏ cây để lại những vết thương.”

Ca Sách và Anh Không Thích, đại huynh và tiểu đệ… cả hai đều là tình yêu lớn lao nhất trong lòng đối phương, tình yêu đó chỉ khác nhau ở vị trí mà họ đặt nó vào. Với Ca Sách, chàng không cho phép tình yêu đó, thậm chí là cả ước mơ tự do cháy bỏng của mình được vượt lên trên tình yêu và bổn phận đới với thần dân, phụ mẫu. Nhưng với Anh Không Thích, tình yêu dành cho đại huynh là độc tôn, là tuyệt đối, là điều duy nhất có ý nghĩa trong đời chàng.

- Huynh muốn làm Quốc vương đến thế ư? Lẽ nào huynh không muốn sống cùng Lê Lạc?

- Ta làm sao mà bỏ được vua cha, mẫu hậu, thần dân của mình và cả đệ nữa?

- Nếu đệ yêu một người, đệ sẵn sàng từ bỏ tất cả vì người đó.

Chính tình yêu lớn lớn lao đó đã tạo ra cái kết bi kịch cho cả hai. Một cái kết có thể khiến người ta ứa nước mắt vì thương cảm và day dứt không nguôi. Nhưng dù sao, muôn đời bi kịch vẫn làm lay động lòng người, có lẽ vì tâm tư con người thường hay quyến luyến với những gì buồn nhất, đau đớn nhất… Niềm vui thường mau qua đi, còn nỗi buồn vẫn đọng lại, chất chứa…


“Thích cuối người xuống hôn lên lông mày tôi, gọi mãi tên tôi..

Hoa anh đào bị gió giật tung rơi đầy trên vai áo hai chúng tôi.

Anh Không Thích, xin chàng hãy tự do…


Lynk ♥

for Zin chan, because you are my soulmate! ♥

(lên cơn vật vã lần thứ n vì 2 anh chàng này nha, huhu!)

Nhãn: , , , , ,


4 kisses

Anh Không Thích, xin chàng hãy tự do…

By Blogger Zin hận cô, tôi đang nức nở :((

Thích ca ca, xin anh hãy mỉm cười T___T

*khóc lóc quằn quại*

By Blogger Lynk cô làm như tui bình thường dc khi đọc lại Ảo quốc và viết những dòng này.. :((

By Anonymous Minh Châu Anh Không Thích, tôi ko thể không thích huynh T.T *đập đầu bôm bốp vào gối*

By Blogger Zin Anh Không Thích, đúng là không thể không thích :((

blow a kiss!

Hồng đậu sinh nam quốc...

17 thg 5, 2010 23:38




Hồng đậu sinh nam quốc
by Trường An

红豆生南国,
是很遥远的事情.
相思算什么,
早无人在意.
醉卧不夜城,
处处霓虹.
酒杯中好一片滥滥风情.
最肯忘却古人诗,
最不屑一顾是相思.
守着爱怕人笑,
还怕人看清.
春又来看红豆开,
竟不见有情人去采,
烟花拥着风流真情不在.

Hồng đậu sinh nam quốc,
Thị ngận diêu viễn đích sự tình.
Tương tư toán thậm yêu,
Tảo vô nhân tại ý.
Túy ngọa bất dạ thành,
Xứ xứ nghê hồng.
Tửu bôi trung hảo nhất phiến lạm lạm phong tình.
Tối khẳng vong khước cổ nhân thi,
Tối bất tiết nhất cố thị tương tư.
Thủ khán ái phạ nhân tiếu,
Hoàn phạ nhân khán thanh.
Xuân hựu lai khán hồng đậu khai,
Cánh bất kiến hữu tình nhân khứ thải,
Yên hoa ủng trước phong lưu chân tình bất tại.

Hồng đậu mọc ở nước Nam,
Là chuyện rất xa xôi
Tương tư tính là gì,
Sớm không người để ý.
Say nằm Bất Dạ thành,
Nơi nơi mờ ánh lung linh sáng.
Rượu trong ly tràn một tấm phong tình.
Rất muốn quên đi thi thơ người cũ,
Rất không muốn quay đầu nhìn lại tương tư.
Nâng niu tình yêu này mà sợ nụ cười của người,
Vẫn sợ người nhìn thấu.
Xuân lại tới, nhìn hồng đậu nở,
Cuối cùng vẫn không thấy kẻ hữu tình đến hái,
Yên hoa ủng trước phong lưu, chân tình bất tại.
----
Hồng đậu sinh trưởng ở miền Nam Trung Quốc, phân bổ nhiều tại các tỉnh như Quảng Đông, Quảng Tây, Hồ Nam, Vân Nam… hạt của nó nhỏ xinh có thể chế tạo thành đồ trang sức cài lên tóc hay kết thành dây chuyền, vòng tay, hoa tai.
Theo truyền thuyết, Hồng đậu trở thành tín vật của tình yêu bắt nguồn từ câu chuyện tình chung thủy: “Ngày xưa, có đôi vợ chồng vừa lấy nhau thì người chồng phải tòng quân đi chinh chiến chốn sa trường. Người vợ ngày ngày đứng tựa cửa mỏi mắt mong đợi chồng về. Cô càng mòn mỏi đợi chờ thì bóng dáng người chồng càng chẳng thấy đâu. Cứ như vậy, người thiếu phụ chờ đợi và hy vọng trong những giọt nước mắt. Cho đến khi những giọt lệ của cô trở thành những giọt máu nhỏ xuống đất. Từ mảnh đất ấy, cây hồng đậu được sinh ra”.
Hồng đậu được sinh ra từ nỗi khổ tương tư, từ những nhớ thương khôn xiết. Nhưng nỗi nhớ tương tư cũng là dư vị đẹp mà chỉ có những người yêu nhau sâu sắc và chân thành mới có được. Cũng từ đó, Hồng đậu trở thành tín vật tình yêu của người Trung Quốc. Sau này Hồng đậu càng nổi tiếng hơn nữa nhờ bài thơ “Tương tư” của nhà thơ Vương Duy (701 – 761) đời Đường.
Hồng đậu sinh nam quốc
Xuân lai phát kỷ chi
Nguyện quân đa thái biệt
Thử vật tối tương tư.

Hồng đậu ban đầu là để tượng trưng cho sự thương nhớ, tương tư dần dần nó trở thành tín vật của tình yêu. Nhờ hồng đậu người ta gửi gắm tình yêu đến đối phương. Vào mỗi độ xuân về đôi lứa yêu nhau lại dành tặng nhau những hạt hồng đậu để tượng trưng cho tình yêu của mình. Cũng có khi thương nhớ, người ta lại nghĩ đến hồng đậu, lại muốn cùng nhau đi nhặt hồng đậu để nếm thử cảm giác tương tư.
---
Hồng đậu sinh ở Lĩnh Nam - đây là địa phận nước Nam Việt ngày xưa (cũng là nơi Hai Bà Trưng khởi nghĩa), cho nên gọi là Nam quốc.


Vẫn là:
"Khuyến quân mạc tích kim lũ y,
Khuyến quân tích thủ thiếu niên thì;
Hoa khai kham chiết trực tu chiết,
Mạc đãi vô hoa không chiết chi."
(Đỗ Thu Nương)

Đã biết tương tư vô lối sao ta vẫn cứ muốn tương tư...

Nhãn: , , ,


0 kisses

Hồng đậu sinh nam quốc...

blow a kiss!

I don't want to miss a thing

16 thg 5, 2010 23:23

Đêm nhạc, Bệt rất đặc biệt, luôn luôn, và có lẽ sẽ mãi đặc biệt (dù thua Luciola XD)...

Hôm nay bạn Zin đã ko thể thực hiện một lời thề, "ai đàn guitar hát I Don't Want to Miss a Thing" cho Zin nghe Zin sẽ lấy làm chồng, haha, silly silly girl :). Nhưng đáng tiếc, anh hôm nay đã có vợ, OMG, dù mình là người hay làm càn làm bậy cũng ko dám cướp chồng người ta nhỉ ;;)



Ôi, I Don't Want to Miss a Thing, ko khi nào nghe mà tim ko lỗi nhịp. Đau lắm, và tớ nhớ N... Đã bao năm rồi từ lúc hai đứa con nít tụi mình nắm tay nhau xem Armageddon và nức nở. Aerosmith có thể có rất nhiều bài hit, nhưng đối với tớ, tớ chỉ yêu nhất I Don't Want to Miss a Thing, vì tớ luôn nhớ N. N à, bây giờ chắc cưng đã mọc cánh thiên thần, bay lòng vòng hạ giới, du lịch ko tốn tiền cưng nhỉ. Lạ làm sao một chuyến đi xa, một đất nước đã làm thay đổi và cướp đi N của tớ.
Don't want to close my eyes
I don't want to fall asleep
Cause I'd miss you baby
And I don't want to miss a thing
Cause even when I dream of you
The sweetest dream will never do
I'd still miss you baby
And I don't want to miss a thing

Until now, I still dream of you, and it still breaks my heart to think of you...
I'd still miss you baby...

đáng lẽ muốn viết nhiều hơn nhưng kí ức về N sẽ giết chết tớ mất nên thôi... N biết, và tớ biết, thế là đủ.

Yêu N, Yêu Bệt, yêu pé Lynk, yêu Aerosmith.

Nhãn: , , ,


2 kisses

I don't want to miss a thing

By Blogger Lynk I 'v never known abt your N, babe! So it's surprising me so much when reading these words... What can I say or do to ease your pain? Hug you tightly, my doll! >:D< :*

By Anonymous Nguyen huynh this is one of my top favorite songs ever, i never know it can be a part of such a sad story... Wish u peace in mind!

blow a kiss!

piano for love

01:57

Kỉ niệm đẹp không phải vì nó buồn hay vui, mà là vì nó không bao giờ quay trở lại...

2h sáng, nghe những giai điệu piano mà ứa nước mắt...

Sometimes when it rain (from Secret Garden) làm mình nhớ đến một ngày trời mưa... mưa rất to, quất vào mặt một con bé 19 tuổi rát buốt, nhưng con bé ấy vẫn lì lợm để mặc nước mưa lạnh buốt thấm vào da thịt... cứ xem như là được tan vào cơn mưa đó để chạy trốn nỗi buồn, hy vọng lạnh buốt sẽ làm con người ta thôi đau đáu với niềm riêng...


Still waters (Maxim) ... không hiểu sao những giai điệu vội vã này của Maxim đưa cảm xúc ùa về từ mọi ngõ ngách, những điều tưởng đã quên lại hiện ra rõ ràng từng thứ một.
Mình nhớ đến khoảng thời gian ấy, một khoảng thời gian với quá nhiều cảm xúc, bạn à. Nhớ những món quà từ xa xôi thay cho sự chăm sóc, nhớ những tin nhắn thay cho hình dung, nhớ những đêm mình lặng lẽ khóc luôn có một người thức suốt đêm cùng... Nhưng thời gian và khoảng cách đã chiến thắng lòng tin của chúng ta, hay có lẽ chính bản thân mình đã trở nên vô tình hời hợt với những gì đang có... Và chúng ta đã mất đi những yêu thương vô tư một cách không ngờ như thế...



Lovesickness (Joen Su Yeon) ... những giai điệu day dứt cứa vào lòng từng chút một... ai đó đã từng làm ta đau một lần, hai lần,... và rất nhiều lần. Nghĩ về người, những cảm xúc về sự dịu dàng, trìu mến, yêu thương luôn đan xen cùng với những hờ hững, lạnh nhạt, và im lặng... Ngày xưa người có thật lòng với ta không, ta thực sự không rõ, cũng không thể nào hiểu được... mà liệu ta có nên làm rõ không, hay chỉ đơn giản gạt bỏ nó và yên tâm dựa vào tình cảm của người trong lúc này? Tự hỏi, có ai có thể yêu một người hai lần không? :)


Bản chất con gái vốn dĩ là hay hoài niệm, hay vì bản thân mình quá đa cảm nên không thể nào rũ được những hình bóng cũ?
Đừng trách những phút yếu lòng của con gái, không ai có thể từ chối được quá khứ. "Những người cũ mãi mãi không thể là không gì cả", họ không thể tan biến đi như làn khói cùng với ký ức... Đó là một quãng đời mà người con gái đã đi qua, và quãng đời này dù lâu dài hay ngắn ngủi cũng đã làm nên một người con gái hôm nay, để chàng trai của hiện tại có thể yêu thương, có thể nhung nhớ.

Cho nên, đừng bắt họ phải lãng quên, hãy cho họ nhớ một chút, chỉ một chút thôi nghĩ về những hình bóng cũ, để họ thấy trân trọng biết bao người đang ở bên cạnh họ lúc này, có được không?


Lynk ♥

Still waters
http://www.youtube.com/watch?v=rB_7SsLJ-qY&feature=related
Lovesickness
http://www.youtube.com/watch?v=aYgSauojg-g
Sometimes when it rain
http://www.youtube.com/watch?v=ukFyAy9JBGM



Nhãn: , , ,


1 kisses

piano for love

By Blogger Zin Still waters - nức nở!!!

blow a kiss!

Will you marry me?

15 thg 5, 2010 21:21


Aaaaaaa, bạn mới coi lại Leap Year lần thứ 6 và bạn lại lên cơn bấn loạn anh Declan... hừ, làm sao, làm sao đây, hận anh Declan, sao anh dễ thương quá trời ơi là trời!!!

Leap Year, nhạc hay, diễn viên đẹp, bối cảnh đẹp, thoại lãng mạn + điên dã man + dễ cưng hết sức!!! Nói chung là 9/10, hehe, phim giải trí mà chấm 10/10 là làm hơi quá, nhưng lâuuuuu lắm rồi mới đc coi 1 phim tình cảm lãng mạn iu iu iu iu cực kì như zậy!!!

Anh Declan aka Mr. O'Bradycallaghan aka the biggest jackass ever XDDDDDD!!! Anh già đẹp trai và có một cái accent cute ko thể tả, ôi, ta chỉ nghe giọng anh mà chảy nước miếng tèm nhem, nhìn cảnh anh quấn khăn tắm mà đầu óc đen tối rồi tự xịt máu mũi... đã từ lúc nào mà trình độ mê trai đẹp của mình nó bỉ đến mức này vậy T___T

Synopsis nè:
Câu chuyện phim xoay quanh chuyến du lịch của Anna đến Dublin, Ireland để cầu hôn bạn trai Jeremy vào ngày 29/2, ngày của năm nhuận. Bởi theo truyền thuyết của người Ireland thì người đàn ông nào được hoặc bị cầu hôn vào ngày nhuận phải chấp nhận lời cầu hôn đó. Khi máy bay trên đường đến Dublin thì có một cơn bão to, phi công phải hạ cánh tại Cardiff. Anna nhận được sự giúp đỡ của một chủ quán trọ nhỏ - Declan - thực hiện chuyến hành trình xuyên lục địa để đến nơi cầu hôn đúng vào ngày nhuận. Nhưng khi mọi chuyện diễn ra theo kế hoạch, Anna lại tự đặt dấu chấm hỏi về tình yêu của mình.




Ôiiiiii, cảnh ở trong phim đẹp ko thể tả í, cái chỗ lâu đài gì mà đồn là 1 trong 10 kì quan của Ireland í thiệt làm mình thèm khát muốn chết :(. Đẹp ko thể tả, nhất là nghe cái giọng của anh Declan kể về câu chuyện tình lãng mạn in dấu ở lâu đài, anh í và chị í đứng trên cao nhìn xuống rồi chị ấy thét lên "OMG, you're hitting on me!", mình chỉ muốn hit đầu vào tường để ngăn cơn thèm khát.

Đấy là chưa nói cái sự lãng mạn của anh í và chị í khi cầu hôn nữa, huhu, anh Declan, anh làm em chết mất. Ai đời con gái người ta ráng mạnh mồm bay vèo 3000 km đến gặp anh, nói dông dài một hồi, phản ứng của anh là quay lưng đi cái rụp, đóng cửa cái ầm, thiệt em mà là Anna là anh bị đập đen mắt rồi đó!! May là anh còn biết gỡ gạc, hơ hơ, có chữ idiot của anh thôi mà em tan chảy, tan chảy, tan chảy ♥ ♥ ♥

Nói chung là, Rotten Tomatoes chê phim này mặc kệ nó, mình yêu Leap Year, mình yêu anh Declan, mình yêu tất cả những thứ lãng mạn ngôn tình, hớ hớ... A girl gotta dream, so go head and call me a romantic fool, cuz it's who i really am =DDDD

Nhãn: , , , , ,


2 kisses

Will you marry me?

By Blogger Lynk tui cũng đang định coi phim này nè, bữa h nhìu người recommend quá. coi xong nếu lên cơn tui sẽ quay lại đây để lên cơn với cô =))

By Blogger Zin hahaha, mình cùng lên cơn :)

blow a kiss!

về Eriko, người phụ nữ đẹp đã từng là đàn ông

14:03




“Cuốn truyện đầu tay này vẫn là tác phẩm đầu tiên cần phải đọc, như một cánh cửa, để bước vào thế giới truyện độc đáo của Banana Yoshimoto.”

Đúng như lời của nhà xuất bản trong những trang đầu giới thiệu về tác giả Banana Yoshimoto, Kitchen chính là một cánh cửa nhỏ bé lặng lẽ mở cửa cho tôi bước vào thế giới những con chữ đẹp đẽ của Banana, cũng như vào thế giới truyện Nhật mà trước đây vốn không chiếm được nhiều thiện cảm của tôi cho lắm. Khoan hãy nghĩ tới viêc tại sao tôi lại “không ưa” gì truyện Nhật, mặc dù bản thân lại là một người học Nihongo và yêu tiếng Nhật. Trước tiên, hãy cùng bước vào nhà bếp của Banana Yoshimoto. Ở nơi đó, tôi đã gặp, và đã yêu những con người mang những nỗi buồn đẹp đến ứa nước mắt.

“Hồi xưa ấy, cái hồi mà mẹ của Yuichi sắp chết ấy. Không phải cô, mà là vợ của cô hồi cô còn là đàn ông cơ, cái người mà đã sinh ra Yuichi ấy mà, cô ấy bị ung thư. Đấy là những ngày bệnh tình đã trầm trọng lắm rồi… bây giờ thì cô có đủ tự tin để gọi tất cả những niềm hy vọng dù là nhỏ nhất vào lúc ấy là sự tuyệt vọng được rồi. Đó là những ngày đen tối nhất trong đời cô. Nhưng khi đó cô lại không hề cảm thấy thề, ờ, có lẽ chính vì vậy mà nó lại càng đáng buồn hơn phải không?”

Hẳn là không khó để tìm thấy những chuyện tình khắc cốt ghi tâm trong các tác phẩm cũ và mới, bản thân tôi từng yêu mến biết bao tình yêu của Megghi và cha xứ, tình yêu của Scarlett và Rhett, hay của Ivan và Elizabeth. Nhưng lần đầu tiên tôi được biết đến một người đàn ông vì quá yêu người vợ đã mất sớm của mình đến nỗi sau cái chết của cô ấy, ông ta – Eriko đã biến mình trở thành phụ nữ, vì “chẳng còn có thể yêu ai trên đời này nữa”.

“Là đàn ông, thế mà cô đã bật khóc nức nở, nên mặc dù trời rét như cắt da cắt thịt, cô vẫn không dám bắt taxi về. Rất có thể, chính vào cái giây phút ấy, lần đầu tiên cô đã sợ phải làm một người đàn ông.”

Chắc nhiều người sẽ nghĩ là “Thằng cha này thiệt là kì cục!”, ừ, chính cái sức mạnh tình yêu lớn lao đó đã ban cho một Eriko từng là đàn ông lòng can đảm để từ bỏ hết tất cả và thực hiện cái việc kì cục đó. Có lẽ đối với ông, việc bản thân là một người đàn ông chẳng còn nghĩa lý gì khi người phụ nữ duy nhất trên đời - người khiến ông cảm nhận được mình là một người đàn ông thật sự– đã ra đi. Và phải chăng việc ông đã chọn cách trở thành một Eriko phụ nữ để được gần với người phụ nữ mình yêu hơn, để sống thay quãng đời sau này của cô ấy, để hòa với cô ấy làm một tiếp tục nếm trải cuộc sống này?
Tôi những muốn trách Eriko đã nông nổi mà tước mất người cha mà lẽ ra Yuichi đã có, nhưng lại không thể, vì tôi biết Eriko không hề nông nổi, và cô ấy đã bù đắp cho cậu con trai của mình một người mẹ tuyệt vời.
“Mẹ đã khá là gắng sức khi định viết cho con bức thư này với giọng văn của đàn ông, nhưng nghe chừng buồn cười lắm. Mẹ không thể nào viết được vì thấy xấu hổ. Mẹ vẫn luôn nghĩ rằng, tuy mình sống với cái lốt phụ nữ đã rất lâu, nhưng ở đâu đó trong con người mình, hẳn vẫn còn cái bản thể đàn ông, cái bản thể thực sự của mẹ, nghĩa là cái thiên chức của một người cha ấy. Nhưng cả thân thể và tâm hồn mẹ đã là phụ nữ rồi, cả trên danh nghĩa và trên thực tế, mẹ đã là mẹ của con. Buồn cười thật.
Mẹ yêu cuộc đời của chính mình. Cả phần đời mẹ là đàn ông, cả phần đời khi mẹ lấy mẹ của con, cả phần đời khi mẹ con mất và mẹ trở thành một người phụ nữ, cả khi nuôi con khôn lớn, cả khi được sống hạnh phúc với con."
Và ngang trái thay, chính cái thân phận phụ nữ mà cô trở thành này đã gây nên cho cô một bi kịch khác, cướp mất người mẹ thứ hai của Yuichi… Nhưng cõ lẽ không nên nói nhiều đến điều này, vì Eriko đã đối mặt với nó một cách bình thản, như là “ừ, đã đến lúc rồi đấy…”
Eriko đã hạnh phúc với lựa chọn của mình, vậy thì hãy để cô mang theo niềm hạnh phúc ấy ra đi…
......
Ơ.. mới đầu chỉ định viết về những nỗi buồn trong Kitchen, được vài dòng lại lan man ra tới cô Eriko :)) thôi vậy, cảm xúc muốn đến đâu thì mình theo nó đi đến đó, lần sau nhất định sẽ trở lại với nỗi buồn nhà bếp, nhất định ♥
2pm, 15.05.10
bạn Lynk vừa ăn bắp nổ vừa uống cafe vừa viết những dòng này :"> :))

Nhãn: , , , , ,


2 kisses

về Eriko, người phụ nữ đẹp đã từng là đàn ông

By Blogger Zin tôi là đàn ông :).
cô làm tui buồn man mác T___T

By Blogger Lynk ừh tui biết cô là đàn ông và đã phẫu thuật chuyển thành nữ =))

blow a kiss!

Đại huynh, xin người hãy tự do, hãy ca hát...

00:13

"Sau đó người ngã xuống.

Vị thần duy nhất trong lòng ta đã ngã xuống trước mặt ta, ta nghe như thấy những âm thanh đổ vỡ của cả thế giới này.

Khi người ngã xuống, ta đã khóc gọi người: Đại huynh, sao người lại bỏ ta!

Ánh mắt của người vẫn nồng ấm và dịu dàng như xưa nhưng tràn đầy hối tiếc. Ta biết rằng, mấy trăm năm rồi người vẫn nhớ ta, môi người khẽ động đậy nhưng đã không thể nói lên lời, chỉ có hơi thở mơ hồ giữa hai làn môi, ta biết người đang gọi tên ta...

Ta bước tới ôm lấy huynh, người nằm trong vòng tay ta, người đưa tay ra như muốn vuốt ve khuôn mặt ta, nhưng rồi đột nhiên thõng xuống, ánh mắt của người biến mất.

Đại huynh, sao huynh không ôm đệ? Vì sao huynh lại bỏ đi?

Ta ngước đầu lên, trên không trung xuất hiện nụ cười rạng rỡ của vầng dương buổi sớm, đó là nụ cười khi người đã trưởng thành lúc lưu lạc nơi trần thế. Hôm đó, buổi sáng, khi ta tỉnh dậy, ta thấy mình đang nằm trong lòng đại huynh, ta vẫn còn là một đứa trẻ, còn đại huynh Ca Sách trở thành một hoàng tử khôi ngô tuấn tú như phụ hoàng rồi. Ngừơi mỉm cười nhìn ta, đó là nụ cười đẹp nhất mà ta được thấy...

Những cơn đau như muốn xé toang lồng ngực ta, dòng máu đỏ như lửa phun từ miệng ra làm ướt đẫm tà áo dài của đại huynh, trong nháy mắt, toàn bộ máu bỗng biến thành những đoá hoa sen rực rỡ, hoa sen đỏ nở khắp nơi, ấm áp như mùa xuân!

Hỡi đại huynh, nơi nào có mặt đệ, người sẽ không bao giờ bị lạnh giá!

Xin người hãy tự do, hãy ca hát...."

Trích Ảo quốc - Quách Kính Minh (đoạn trích lấy từ blog của Phi Hoa Phi Vũ)

Anh Không Thích T___T, đau lòng, tiểu nữ chỉ biết đau lòng!!!

Cô Lynk mau đền tôi một bài lảm nhảm về Thích ca ca!!!

Zin ♥

Nhãn: , , , , ,


4 kisses

Đại huynh, xin người hãy tự do, hãy ca hát...

By Blogger Lynk haha, cái bài viết hồi xưa tôi làm mất đâu rồi, kiếm chưa ra :( đợi tôi đọc lại Ảo Quốc rồi sẽ có một bài hoành tráng nha ♥

By Blogger Zin ok búp bê!

By Blogger Lynk ơ mà sợ đọc lại quá, mắc công lên cơn nữa T_T

By Blogger Gemmy Pham ♥♥♥♥♥♥♥♥♥♥♥♥♥♥ 1 nùi trái trym

blow a kiss!

...mạc đãi vô hoa không chiết chi...

14 thg 5, 2010 22:39

Nguyện làm uyên ương
không ao ước thần tiên




Thiếu nữ mười lăm, tiểu thư khuê các. Tóc xanh mướt mát, má phấn hồng tươi, như nụ đào lung lay trong gió.

Biểu ca có ý, biểu muội có tình. Khăn trắng trao tay, duyên ngầm trao ý... Dạt dào ý xuân tình hồng chớm nở...

.

Thiếu phụ mười lăm. Xe hoa đưa tiễn, nước mắt lưng tròng. Tân lang xa lạ, đêm tân phòng máu nhỏ trong tim.

Tóc mai vấn cao, không còn là thiếu nữ. Phu quân hờ hững, chồng có cũng như không.

Đau. Lệ tuôn đêm tối.

Chàng ở bên ai vui duyên mới, có nhớ cô phòng thiếp lạnh căm.

...

Thiếu phụ mất chồng, tóc còn xanh lắm. Hưu thư một chiếc, duyên đứt, tình đoạn.

Nói chi câu "Nhất dạ phu thê bách dạ ân", tình nghĩa ái ân như dây đàn đứt. Cứa tay, máu ứa, tình khúc này thôi không hát nữa.

.

Một câu tình cũ, khúc nhạc đầu vương vấn mãi không thôi. Khăn tay còn giữ, tình này còn ghi.


"Tại thiên nguyệt tác tỵ dực điểu
Tại địa nguyện vi liên lý chi"

Nguyện cùng ai sánh bước giang hồ. Đêm tối trốn đi, cùng chàng đến chân trời cuối đất.

...

Ngỡ đâu tình là vĩnh cửu. Một giấc xuân nồng, tình còn chưa dứt, nghĩa đã đoạn rồi. Phận má hồng, từ nay nhơ nhớp.

Hận. Để làm chi. Khóc. Để làm gì.

Còn đau còn khóc là còn cảm giác. Còn nàng...


Tự ngày đoạn đứt duyên thiên nọ
Nhĩ nhàu chăn gối những tơ vương
Bỏ mặc trăng tà rơi bên gác,
Mộng với đêm lành hết từ đây.

Từ một thiếu nữ nết na con nhà gia giáo đến một gái làng chơi, nàng cũng không giày vò day dứt quá nhiều.

Khi nàng vẫn còn là một thiếu nữ e ấp, phẩm hạnh và cả tình yêu trung thành mà nàng dày công vun đắp đã bị thời gian gặm nhấm, cho tận tới khi chết đi rồi.

Khi nàng thành một kĩ nữ, học cách nhìn đời bằng con mắt của kĩ nữ, phát hiện ra mọi thứ tựa hồ đều trở nên đơn giản, lại đã có thứ tự cả rồi.

Anh có tiền, tôi bằng lòng, anh sẽ là người đàn ông của tôi. Ngược lại, tôi không bằng lòng, anh có tiền cũng chớ có lại gần. Bỗng cảm thấy cuộc đời kĩ nữ quả là sung sướng hơn trước, ít nhất cô ta được lựa chọn quyền lợi cho mình, ít nhất cô ta cũng kiếm được chút bình đẳng tương đối.

Đương nhiên, gái làng chơi dù qua tay bao nhiêu đàn ông thì vẫn vô liêm sỉ như vậy thôi. Nhưng nàng vẫn còn nhớ rất rõ rằng, khi nàng là một phụ nữ lương thiện trung trinh, cũng chẳng được tôn trọng hơn là bao.

Hồng trần biết mấy lúc nổi trôi, nàng đã tê dại rồi, trơ lì với thân phận gái làng chơi, hoặc giả nàng đã trơ lì với xã hội rồi.


Thanh lâu kĩ nữ. Tuyệt thế giai nhân, đa tình công tử.

Thư sinh hữu ý, lời vàng ngọc thốt lên không dứt. Hứa làm chi, hẹn làm gì, để lòng nàng một lần vương vấn...

Biết rõ duyên chẳng thành. Hà tất để lòng đau.

Thư sinh một đi không trở lại. Nàng cũng chẳng tựa cửa chờ mong. Chỉ dặn lòng trơ gan cùng tuế nguyệt. Dạ không đau, tâm không nhói. Chỉ còn Vô Vọng.


"Phất trần giũ bụi gương đồng, bên cửa họa liễu mi
Soi gương nói nhỏ, tháng năm trôi, lòng này ai thấu
Màn đêm rủ, lá từng trận vỡ theo gió
Trong gương hồng nhan đã thêm phần tiều tụy."

.
.
.

"Hoa nhỏ lệ, theo thanh phong rơi khẽ
...
Niên hoa trôi theo dòng, sớm sớm chiều chiều vì ai mà say

Chim thiên di quay về nhìn hoa khai hoa tạ, vài năm trôi..."

Tái sanh duyên. Kiếp này thiếp lại cùng tướng công hội ngộ.

Một trận hồ đồ. Máu đổ lầu xanh. Nói chi câu "trở về nhà"... Đời này, kiếp này, đã định thiếp là người của chàng. Thượng cùng bích lạc, hạ hoàng tuyền...

Tướng công phải chết. Nương tử há có thể không theo.


Ngẫm chuyện cũ, điều gì đáng hối.
Một ngày hẹn ước ngàn đời mãi,
Duyên kiếp sau, e vẫn cùng quen biết.
Lời hứa nặng,
Chàng hãy nhớ.

Đâu đây nghe tiếng tì bà than khóc...

Niệm tư, tương tri lưu luyến diệc tương tư. Tương y tương bạn trường tương ức. Tương huề triều mộ, tương phù bạch thủ, tương thủ nhất sinh quy.
Linh tê, song hoa song diệp tính song chi, song thê song túc phi song dực, song liên y lộ, song uyên cộng thủy, song túy noãn la duy.
Hiên song bán yểm ký u tư, tiêu ảnh tàn đăng vị dạ trì. Cơ trữ cô thanh tố cảo, uyển nhiên chức tựu lưỡng tâm si.

Trời xanh có nhỏ lệ, khóc thương một kiếp hồng nhan?

Tri huyện ngẩn ngơ, nhìn nàng thiếu phụ, tình ấy năm xưa, bạc trắng đã đổi lấy rồi...


"Hoa trên biển, hồ điệp bay, thổi sáo ngọc, gảy tỳ bà, cõi lòng xao động
Thanh mai trúc mã thoảng tiếng nói cười, tựa mộng quay về"

Duyên là mộng.

.
“…Vì duyên nên mới gặp nhau. Đã có duyên sao tình không thành. Lòng đau khổ…”

.
Duyên là mộng. Mộng sẽ tan.

“Mây cuốn hoa, hoa tan mộng. Mộng vô thường.”

"Hỏi thế gian tình là chi, luyến là chi, thống khổ tận cùng là chi
Khép mắt nuốt lệ, nhẹ cười, hồi ức kiếp này nguyện mang

Hoa nhỏ lệ, theo thanh phong rơi khẽ
Điêu lan thềm ngọc còn đây, cố nhân chẳng thấy

Niên hoa trôi theo dòng, sớm sớm chiều chiều vì ai mà say
Tơ tình một sợi vấn vương, mộng ảo chẳng hồi..."

Rất lâu rất lâu sau đó, tất cả sẽ lại trở về rất lâu rất lâu trước đó, ai cũng không phải là ai của ai.

Tiểu thuyết Phấn hoa Lầu xanh - Tào Đình
Tác giả : Tào Đình
Dịch giả: Nguyễn Thị Thúy Ngọc
Nhà xuất bản Văn học, Bách Việt Books phát hành

*trích dẫn:
Tranh của Eno Hà Hà vũ
Thơ: Kim lũ y (Đỗ Thu Nương - 杜秋娘, Trung Quốc)
Thơ: Kim lũ khúc - Tặng Lương Phần (Nạp Lan Tính Đức - 納蘭性德, Trung Quốc, người dịch: Điệp luyến hoa)
Thơ: Trường hận ca (Bạch Cư Dị - 白居易, Trung Quốc)
Tùy bút "Uyên ương hồ mộng điệp II" by Kẻ lãng du/Thảo Dương
Khúc: Tỳ bà ngữ
Khúc từ: Tỳ bà ngữ - Lâm Hải
Tác từ: Mộ Dung Tuấn Trạch
Diễn xướng: Mộ Dung Tuấn Trạch
Dịch nghĩa : Phihoaphivũ với sự giúp đỡ của Kura mỹ nhân.
Download Nhạc: http://www.mediafire.com/?znimmmnkjrl
Bản Không lời: http://www.mediafire.com/download.php?xvwjyxzitwm

Zin ♥

Nhãn: , , , , , , ,


2 kisses

...mạc đãi vô hoa không chiết chi...

By Blogger Lynk "rất lâu rất lâu sau đó, tất cả s4 lại trở về rất lâu rất lâu trước đó, ai cũng không phải là ai của ai.."

mình vẫn bị ám ảnh bởi câu này :(

By Blogger Zin *khóc lóc*

blow a kiss!

Vị lai -----