Anh Không Thích, xin chàng hãy tự do…

19 thg 5, 2010 23:07

Anh Không Thích, kể từ sau khi gấp lại trang sách cuối cùng của Ảo quốc, tôi biết rằng cái tên này sẽ mãi khiến tôi nhớ đến, sẽ mãi là cái tên gợi cho tôi niềm đau lòng nhất…

Anh Không Thích, mái tóc chàng dài vượt quá cả gót chân, điều đó tượng trưng cho sức mạnh khủng khiếp đang tuôn chảy trong người chàng. Pháp thuật chàng cao hơn bất cứ nhà ảo thuật nào trong vương quốc, hơn cả đại huynh Ca Sách – vị quốc vương tương lại của thành Ảo Tuyết.

"Thích mỉm cười nhìn tôi, mái tóc Thích dài tới tận đất, còn tóc tôi mới dài gần gót chân. Thuật năng của bộ tộc Băng ta được đánh giá ở độ dài của mái tóc, do đó sức mạnh của Thích rõ ràng hơn tôi, vì bẩm sinh đã như vậy rồi."

"Đây chính là một pháp sư có mái tóc dài nhất và sức mạnh lớn nhất của vương quốc tôi, cũng là người duy nhất không dùng pháp thuật để tránh tuyết, và cũng chính là đứa em trai duy nhất của tôi, người mà tôi yêu quý nhất đời: Anh Không Thích.”

Anh Không Thích, tình yêu chàng dành cho đại huynh Ca Sách trong sáng và mãnh liệt hơn bất cứ mộtBlockquote tình yêu nào khác…

“Ta và đại huynh từng lưu lạc chốn trần gian ba mươi năm trời. Ba mươi năm ấy là quãng thời gian vui nhất trong đời ta."

Những tháng ngày sống lưu lạc nơi trần thế, chàng đã lớn lên trong vòng tay che chở, bảo bọc của đại huynh. Mọi tâm tư tình cảm của chàng đều gắn liền với Ca Sách. Chỉ có chàng mới thấu hiểu được niềm khao khát tự do tự tại phiêu bồng khắp chốn của đại huynh. Ca Sách hỡi, người chính là lý do để Anh Không Thích tồn tại trên cõi đời này, “chỉ có sự vui vẻ của Ca Sách mới là niềm tin của cuộc đời ta.” Thế nhưng kể từ khi trở về thành Nhẫn Tuyết, tất cả những ung dung, những phóng khoáng họ đã từng trải qua, nụ cười rạng rỡ của Thích, nụ cười tự do ấm áp dưới ánh mặt trời của Ca Sách chỉ còn là quá khứ tươi đẹp, chỉ còn có thể hoài tưởng.

Bên tai ta vẳng lại tiếng cười đùa trong trẻo của đám trẻ, tôi chợt nghĩ ra đã từ lâu lắm rồi chưa hề nghe thấy tiếng cười của Anh Không Thích.”

"Ta muốn nhìn thấy đại huynh của ta có nụ cười tự do giữa ánh mặt trời, bởi vì ta đã từng nhìn thấy nó trong những năm lưu lạc nơi trần thế - một nụ cười ấm áp và đẹp đẽ làm sao.”

"Mỗi lần tuyết rơi, đại huynh đều ôm ta vào lòng, dùng vạt áo che cho ta ấm, nên cho mãi tới sau này ta không dùng phép thuật để tránh tuyết. Ta mong đại huynh ôm ta trong lòng mãi mãi như vậy. Nhưng từ sau khi trở về thành Nhẫn Tuyết, đại huynh không ôm ta nữa và chúng ta cũng mất tư do. Nhưng ta còn nhớ, đại huynh đã từng nói với ta rằng, cái mà đại huynh yêu quý nhất, đó chính là ta và tự do."

Chính vì thế, chàng chỉ có một ước nguyện duy nhất ”Đại huynh của ta phải được tự do bay lượn trên trời như con rồng xanh!”, và chàng đã không từ bất kì một điều gì, không từ làm hại bất kì ai để mang tự do đến cho Ca Sách, như Ca Sách đã từng làm mọi điều để bảo vệ chàng...

Đại huynh có thể nói là đệ vì ngôi vua. Đệ đã từng nói với huynh rằng Đệ có một ước muốn và vì nó đệ có thể hy sinh tất cả. Chẳng một ai có thể ngăn trở đệ. Đại huynh hãy nhìn mái tóc đệ, nó dài như vậy nên không một ai có thể ngăn cản đệ được.

Anh Không Thích thật sự đã từ bỏ tất cả vì Ca Sách. Chàng không từ một thủ đoạn nào, ngay cả làm vấy bẩn cả mỹ nhân ngư Lam Thường - người vợ tương lai của đại huynh, khiến cho nàng vì quá ô nhục mà kết liễu đời mình. Ai đó có thể nói rằng Anh Không Thích quá đáng sợ, quá hiểm độc, quá tàn nhẫn, nhưng đối với tôi, Anh Không Thích lại mang một tình yêu trẻ thơ quá trong sáng. Và bi kịch cũng bắt đầu chính từ điều đó. Là người có pháp thuật cao nhất, nhưng tận sâu thẳm trong con người chàng chỉ là một đứa trẻ thơ quẩn quanh đại huynh, hạnh phúc vì đại huynh, một mực hướng về đại huynh. Đó là một thứ tình yêu tuyệt đối, chế ngự hoàn toàn mọi thứ xung quanh.

“Em trai tôi là người yêu tôi nhất, chỉ có điều là yêu quá cuồng nhiệt, giống như đứa trẻ vô tư.”

Thế nên trong mắt của Anh Không Thích không có đúng sai, tốt xấu, chỉ có thôi thúc mạnh mẽ là phải làm cho Ca Sách được tự do bằng mọi giá; kể cả đánh đổi bản thân mình. “Nụ cười đó có thể làm ta rơi lệ, và phải đổi lại bằng cả cuộc đời ta”.

Đáng thương thay, những cố gắng của chàng để mang lại tự do cho Ca Sách lại đẩy Người rơi vào con đường đau thương thăm thẳm không lối thoát. Có lẽ số mệnh đã buộc hai con người này vào khổ đau cùng tận, không còn lối thoát. Ca Sách mãi mãi không thể ngờ được rằng rồi sẽ có lúc chính bàn tay mình sẽ lấy đi tính mạng của Anh Không Thích, tiểu đệ mà trong ba mươi năm lưu lạc chốn trần gian Người đã hết lòng yêu thương, bảo vệ.

Đây là lần đầu tiên tôi giết người… Khi người nọ ngã xuống, tuyết lại bắt đầu rơi đầy trời, những bong tuyết to như lông ngỗng, ôm lấy em trai tôi đứng dưới tuyết. Thích nhìn tôi và nói: ‘Đại huynh, chúng ta sẽ không bị người khác giết phải không?’ Tôi nói, đúng vậy, chẳng ai giết được đệ cả, huynh sẽ bảo vệ đệ, nếu huynh chết, đệ sẽ thành quốc vương tương lai.”

“Khi Thích dứt lời, thanh kiếm băng trong tay tôi đã xuyên qua ngực Thích. Thích nhìn tôi và nói: “Đại huynh, không thể ngờ đại huynh giết đệ thật.” Nói xong, Thích cuối xuống, miệng mỉm cười, hôn lên mắt tôi rồi nói: “Đại huynh, sau khi đệ chết, xin đại huynh hãy tự do…”

Anh Không Thích, cảm thương cho chàng mãi cho đến lúc chết vẫn không cam lòng vì chưa mang được tự do đến cho đại huynh. Yêu thương càng lớn thì lại càng không thể trọn vẹn. Kiếp trước, kiếp này, và ngay cả kiếp sau Anh Không Thích đều sống và chết đi vì đại huynh… Mãi rất lâu về sau, khi biết được sự thật, điều này thực sự đã xé nét cõi lòng vốn đã tang thương sau bao nhiêu mất mát của Ca Sách. Người cứ ngỡ tiểu đệ Anh Không Thích chỉ vì ham muốn làm Quốc vương mà đang tâm gây ra bao điều tội lỗi, nào ngờ đâu chàng chỉ muốn mượn quyền lực quốc vương để đem đến cho Ca Sách tự do mà Người vẫn ngày đêm khao khát. Bi kịch nối tiếp bi kịch.

“Khi đại huynh đâm nhát kiếm vào ngực ta, ta thấy quá đau đớn, không phải vì ta đã mất đi sinh mạng của mình mà bởi vì cho đến phút cuối ta vẫn không mang lại được tự do cho đại huynh.”

“Nhưng tất cả đều ra đi, ta chỉ còn biết nắm chặt bàn tay của mình mà thôi.”

Đau xót thay, Anh Không Thích hỡi, đại huynh của chàng vẫn mãi mãi không được tự do… Ca Sách trở thành một vị quốc vương cô đơn, lặng lẽ nhất trong lịch sử vương quốc, sau khi mọi người yêu thương bên cạnh Người đều đã ra đi. Ai bảo chỉ có hồng nhan bạc mệnh, ngay cả bậc quân vương cũng không thoát khỏi số phận cô đơn.

Chợt nghĩ, nếu như Ca Sách phải hoàn thành bổn phận với ngội vị Quốc vương, Anh Không Thích cũng bị trói buộc với pháp thuật cao cường mà không hề được lựa chọn. Đối với bộ tộc Băng, việc có được pháp thuật cao cường như thế là một vinh hạnh, một diễm phúc không có gì sánh bằng, nhưng tôi tự hỏi liệu Anh Không Thích có trân quý diễm phúc đó chăng? Chàng không yêu quý mái tóc dài - pháp thuật cao cường, chàng cũng không yêu quý bản thân mình, điều chàng yêu quý duy nhất chỉ có Đại huynh. Tôi ước gì Anh Không Thích được sinh ra chỉ như mọi đứa trẻ khác trong vương quốc, không thể hiện bất kì một sự vượt trội nào cả. Có như vậy chàng mới có thể làm một đứa trẻ ngoan ngoãn bên cạnh Đại huynh, không thể lợi dụng tinh lực của mình để gây ra một chuỗi bi kịch đẫm máu, không làm cho Đại huynh đau khổ, và quan trọng nhất là chàng và đại huynh sẽ không bao giờ chia lìa, mãi mãi bên cạnh nhau dưới bầu trời ngập cánh hoa đào…

“Tình yêu của Thích không chỉ là tình yêu và tình thân đơn thuần mà nó rất nồng nàn nhưng tuyệt vọng, giống như những bông hoa cuối cùng phải rời bỏ cây để lại những vết thương.”

Ca Sách và Anh Không Thích, đại huynh và tiểu đệ… cả hai đều là tình yêu lớn lao nhất trong lòng đối phương, tình yêu đó chỉ khác nhau ở vị trí mà họ đặt nó vào. Với Ca Sách, chàng không cho phép tình yêu đó, thậm chí là cả ước mơ tự do cháy bỏng của mình được vượt lên trên tình yêu và bổn phận đới với thần dân, phụ mẫu. Nhưng với Anh Không Thích, tình yêu dành cho đại huynh là độc tôn, là tuyệt đối, là điều duy nhất có ý nghĩa trong đời chàng.

- Huynh muốn làm Quốc vương đến thế ư? Lẽ nào huynh không muốn sống cùng Lê Lạc?

- Ta làm sao mà bỏ được vua cha, mẫu hậu, thần dân của mình và cả đệ nữa?

- Nếu đệ yêu một người, đệ sẵn sàng từ bỏ tất cả vì người đó.

Chính tình yêu lớn lớn lao đó đã tạo ra cái kết bi kịch cho cả hai. Một cái kết có thể khiến người ta ứa nước mắt vì thương cảm và day dứt không nguôi. Nhưng dù sao, muôn đời bi kịch vẫn làm lay động lòng người, có lẽ vì tâm tư con người thường hay quyến luyến với những gì buồn nhất, đau đớn nhất… Niềm vui thường mau qua đi, còn nỗi buồn vẫn đọng lại, chất chứa…


“Thích cuối người xuống hôn lên lông mày tôi, gọi mãi tên tôi..

Hoa anh đào bị gió giật tung rơi đầy trên vai áo hai chúng tôi.

Anh Không Thích, xin chàng hãy tự do…


Lynk ♥

for Zin chan, because you are my soulmate! ♥

(lên cơn vật vã lần thứ n vì 2 anh chàng này nha, huhu!)

Nhãn: , , , , ,


4 kisses

Anh Không Thích, xin chàng hãy tự do…

By Blogger Zin hận cô, tôi đang nức nở :((

Thích ca ca, xin anh hãy mỉm cười T___T

*khóc lóc quằn quại*

By Blogger Lynk cô làm như tui bình thường dc khi đọc lại Ảo quốc và viết những dòng này.. :((

By Anonymous Minh Châu Anh Không Thích, tôi ko thể không thích huynh T.T *đập đầu bôm bốp vào gối*

By Blogger Zin Anh Không Thích, đúng là không thể không thích :((

blow a kiss!

Vị lai ----- Quá khứ