Những người con gái trong Ảo Quốc

23 thg 5, 2010 18:46



Những dòng chữ này là dành tặng cho những người con gái trong Ảo Quốc. Ta xin cúi đầu dưới gót chân của các nàng. Xin được hôn lên đôi bàn tay rướm máu. Xin được phục quỳ ngưỡng mộ tấm tình yêu vĩ đại và sự dũng cảm của những bậc nữ nhi.

Nếu có một khúc ca bi tráng dành cho Ảo quốc, ta sẽ không ngần ngại đem khúc ấy tấu lên, dâng tặng cho bốn người con gái ta yêu thương vô hạn, Ly Kính – Tiễn Đồng – Điệp Triệt – Nguyệt Thần.

Đoạn thứ Nhất:
Ly Kính – Tiễn Đồng

Suốt cả cuộc đời của nàng, sống trong tình yêu dành cho Ca Sách. Ánh mắt của nàng chỉ hướng về Ca Sách. Con tim của nàng chỉ đập vì Ca Sách. Ca Sách là quốc gia chi chủ, nhưng cũng là trượng phu của nàng.

Nàng, Tiễn Đồng, kiếp trước mang tên Lê Lạc, vì huyết thống không thuần khiết mà không thể trở thành Vương phi cao quý, bị đem nhốt ở đáy biển băng sâu thăm thẳm. Ngày đêm chịu đựng sự giá lạnh không cùng, gọi mãi tên chàng, mãi mãi chờ đợi chàng. Nàng, là yêu chàng từ ánh mắt đầu tiên, là người con gái đầu tiên mà chàng đem lòng yêu thương sâu đậm. Biển băng lạnh giá, cũng không diệt được tình yêu của nàng.

Kiếp này vì khao khát dòng máu thanh cao, hóa thành nhân ngư, hội ngộ cùng chàng. Lại phải chịu nỗi đau, để chàng xem mình là người khác để yêu thương. Đau, không phải vì không có được tình yêu. Đau, là vì đón nhận tình yêu dành cho kẻ khác.

Nàng, Ly Kính, kiếp trước mang tên Lam Thường. Nàng số đã định làm vợ của chàng. Công chúa nhân ngư trong cung cấm dưới biển sâu, mỹ nhân thuần khiết nhất, xinh đẹp nhất, xứng đáng nhất với bậc quân vương.

Ta chỉ biết từ khi gặp mặt chàng, đêm đêm ta đều tới đây để tưởng tượng ra ta luôn được ở bên chàng, cùng nhau đắm chìm trong ánh sao đêm.

Cuối cùng, nàng ra đi trong sự uất ức, thân thể bị vấy bẩn, đã không còn xứng đáng với chàng, đã không có tư cách yêu chàng, thì thôi thà chết để chấm dứt khổ đau. Vốn có sẵn mọi thứ để xây đắp tình yêu, nay lại tan thành bụi tuyết.

Kiếp này vì khao khát trở thành người con gái được Ca Sách yêu thương nhất, lại hóa thân thành thiếu nữ tóc điểm xanh, hội ngộ cùng chàng. Lại phải chịu nỗi đau, để chàng xem mình là người khác để yêu thương. Đau, cũng không phải vì không có được tình yêu. Đau, cũng là vì đón nhận tình yêu dành cho kẻ khác.

Tôi yêu sao cách yêu của hai người con gái ấy, lặng lẽ dâng hiến tình yêu một cách trọn vẹn, và ôm ấp nỗi đau trong câm lặng. Nếu nói ra, Ca Sách sẽ vì hai nàng mà day dứt. Thà để mình đau, chứ không muốn chàng đau.

Tiễn Đồng:

Từ đó về sau, tôi luôn đứng một mình giữa đại điện để giúp Ca Sách xử lý mọi giấc mơ, nghe các đại thần trình tấu, ngày lại ngày tiêu hao tinh lực của mình. Còn Ca Sách, luôn một mình trở về phòng ngủ rất sớm, chàng nói bởi Lê Lạc đang cầm đèn đứng ở cửa chờ chàng về, chàng sợ Lê Lạc bị gió, bị lạnh.

Mỗi lần nhìn chàng quay đi, tôi rất buồn nhưng tôi chẳng bao giờ nói gì, cứ tiếp tục giải mộng, tiếp tục tiêu hao linh lực của mình. Tôi nghĩ, tôi trở thành người con gái có linh lực siêu việt là để chia sẻ nỗi lo lắng cho chàng, đó là chuyện đương nhiên. Nhưng tôi không biết Ca Sách có nghĩ tới chuyện một mình tôi ở giữa cung điện rộng lớn này liệu có lạnh không ?

Tôi nghĩ cuộc đời tôi có lẽ là để dâng hiến cho Ca Sách, bởi tôi yêu chàng, bởi chàng là người đáng được hạnh phúc nhưng luôn bị hạnh phúc rời xa.


Ly Kính:

Mỗi tối, thần luôn cầm đèn lồng đứng chờ người bên cửa trở về, thần thích chờ người bên cửa trở về, thần thích chờ người trong màn đêm, bởi khi thần nhìn thấy người xuất hiện trong màn đêm là thần luôn thấy hạnh phúc, vì thần để cho người cảm thấy luôn có người đang chờ.

Việc có người chờ đợi mình cũng là một thứ hạnh phúc.


Những nỗi đau không nói ra, cho đến lúc chết, vẫn là vì chàng, bởi trên thế giới này, có người đang chờ gặp lại chàng.

Ca Sách:

Nàng và Ly Kính nay là toàn bộ thiên hạ của ta, là người quan trọng nhất của ta.


Tôi nghĩ, chỉ cần câu nói đó, cả Ly Kính lẫn Tiễn Đồng đều có thể tiến thẳng đến cái chết. Chỉ cần bảo vệ được người đó, là hai nàng không có gì hối tiếc. Mãi mãi mất đi tình yêu của chàng, nhưng cả hai vẫn luôn khát khao một điều duy nhất: Ca Sách, chàng phải sống hạnh phúc.

Đoạn thứ Hai:
Điệp Triệt

Trong giấc mơ đó là một mảnh sân phủ đầy tuyết và hoa anh đào, có gió thổi, hoa anh đào bay lên theo gió, một người xuất hiện trong khung cảnh ấy, nụ cười tươi tắn rạng rỡ, đôi long mày đen đậm, mắt sáng long lanh. Người kia đứng trước mặt Điệp Triệt, cúi người xuống mỉm cười với nàng, nụ cười rạng rỡ như vầng dương mới mọc, rồi một trận gió thổi tới, hoa anh đào ở dưới mặt đất bay tung theo gió, bay lên lưng chừng trời thì biến thành màu đỏ như máu, tóc và tà áo chàng cũng tung bay phần phật. Cuối cùng bức tranh dừng lại, tất cả dần tan biến như làn sương sớm.

Điệp Triệt ngồi trên ngai vàng cao ngất, nhoẻn đôi môi cười ngạo nghễ tuyệt vời. Nàng ngồi tựa vào ngai vua, hai chân để trần, mái tóc dài chấm đất. Cả thế gian này, chưa có ai đẹp được như nàng. Và cũng chưa có ai, mang trái tim đã chết lạnh như nàng.

Hoa đào rơi nhè nhẹ, luẩn quẩn bay lượn trong không khí mờ ảo, đài các và hoa lệ của cung Phá Thiên, linh hồn của hoa, hương thơm của hoa, đều mang đến hồi ức về anh. Người con trai mang tên Trì Mặc, anh đã ra đi mãi mãi rồi.

Có Điệp Triệt, ta mãi mãi không cảm thấy cô đơn.

Không có Trì Mặc, Điệp Triệt sẽ mãi mãi cô đơn.

Câu chuyện của nàng là câu chuyện về tình yêu bị ngăn trở bởi chiến tranh, bởi sự hận thù của hai dân tộc ở hai bên chiến tuyến. Tôi đau đớn khi Điệp Triệt ra tay hạ sát chính người con trai nàng yêu thương nhất, hơn mọi thứ trên đời, yêu quý hơn cả ngai vua cao tột bậc. Nàng giải thoát cho anh khỏi đau đớn, cũng là đưa chính mình vào một nỗi đau triền miên sẽ không bao giờ vơi bớt.

Chính tôi đã giết chết anh của tôi – anh Trì Mặc, người tôi yêu thương nhất, người mà trên cơ thể luôn tỏa ra mùi hương hoa thơm ngát, người luôn nói: “Có Điệp Triệt, anh mãi mãi không thấy lẻ loi.”
Tiếng đàn của Điệp Triệt, có lẽ không phải là thứ âm thanh hoàn toàn u sầu, ảo não như ta tưởng. Giấc mơ của nàng là những cơn mộng dài bất tận mang hình ảnh của anh. Tôi nghĩ tiếng đàn của nàng làm xúc động cả bức tường than thở, không phải vì nó than khóc cho anh, mà là vì nó bao hàm một nỗi nhớ nhung khôn nguôi, nỗi nhớ cồn cào, nỗi nhớ da diết về người yêu đã mất. Phải mất đi người thân yêu, mới thấy được, nỗi buồn không đáng sợ, mà nỗi nhớ mới là thứ dày vò con người nhất.

Con người ấy vội vã đi qua quỹ đạo của đời nàng để rồi sau đó rời xa nàng nhưng chỉ khoảnh khắc thời gian ngắn ngủi đó có thể làm cho nàng quyến luyến hàng trăm, hàng ngàn năm sau.

…đêm đó, tôi mơ thấy Điệp Triệt chết cùng trăm ngàn bươm bướm xanh tan rã, linh hồn nàng mỉm cười bay đến bên anh…

Đoạn thứ Ba:
Nguyệt Thần

Nàng đối với ta, là người con gái trong sáng nhất nhân gian...

Nhãn: , , , ,


4 kisses

Những người con gái trong Ảo Quốc

By Blogger Lynk tui ko dám cm vì sợ lại bù lu bù loa nữa, cho nên tui quyết định sẽ viết một bài hồi đáp cho cô.

mà còn phần tiếp theo đâu >"<

By Blogger Zin chưa vít xong, mắc làm blog cho bạn :((

By Blogger Lynk nếu phải chọn, cô muốn được làm Ly Kính hay Tiễn Đồng? :)

By Blogger Zin tôi làm Uyên Tế :)
sắp sửa vật vã vì Nguyệt Thần ấy, tui yêu nàng nhất :((

blow a kiss!

Vị lai ----- Quá khứ