Anh Không Thích, xin chàng hãy tự do…

19 thg 5, 2010 23:07

Anh Không Thích, kể từ sau khi gấp lại trang sách cuối cùng của Ảo quốc, tôi biết rằng cái tên này sẽ mãi khiến tôi nhớ đến, sẽ mãi là cái tên gợi cho tôi niềm đau lòng nhất…

Anh Không Thích, mái tóc chàng dài vượt quá cả gót chân, điều đó tượng trưng cho sức mạnh khủng khiếp đang tuôn chảy trong người chàng. Pháp thuật chàng cao hơn bất cứ nhà ảo thuật nào trong vương quốc, hơn cả đại huynh Ca Sách – vị quốc vương tương lại của thành Ảo Tuyết.

"Thích mỉm cười nhìn tôi, mái tóc Thích dài tới tận đất, còn tóc tôi mới dài gần gót chân. Thuật năng của bộ tộc Băng ta được đánh giá ở độ dài của mái tóc, do đó sức mạnh của Thích rõ ràng hơn tôi, vì bẩm sinh đã như vậy rồi."

"Đây chính là một pháp sư có mái tóc dài nhất và sức mạnh lớn nhất của vương quốc tôi, cũng là người duy nhất không dùng pháp thuật để tránh tuyết, và cũng chính là đứa em trai duy nhất của tôi, người mà tôi yêu quý nhất đời: Anh Không Thích.”

Anh Không Thích, tình yêu chàng dành cho đại huynh Ca Sách trong sáng và mãnh liệt hơn bất cứ mộtBlockquote tình yêu nào khác…

“Ta và đại huynh từng lưu lạc chốn trần gian ba mươi năm trời. Ba mươi năm ấy là quãng thời gian vui nhất trong đời ta."

Những tháng ngày sống lưu lạc nơi trần thế, chàng đã lớn lên trong vòng tay che chở, bảo bọc của đại huynh. Mọi tâm tư tình cảm của chàng đều gắn liền với Ca Sách. Chỉ có chàng mới thấu hiểu được niềm khao khát tự do tự tại phiêu bồng khắp chốn của đại huynh. Ca Sách hỡi, người chính là lý do để Anh Không Thích tồn tại trên cõi đời này, “chỉ có sự vui vẻ của Ca Sách mới là niềm tin của cuộc đời ta.” Thế nhưng kể từ khi trở về thành Nhẫn Tuyết, tất cả những ung dung, những phóng khoáng họ đã từng trải qua, nụ cười rạng rỡ của Thích, nụ cười tự do ấm áp dưới ánh mặt trời của Ca Sách chỉ còn là quá khứ tươi đẹp, chỉ còn có thể hoài tưởng.

Bên tai ta vẳng lại tiếng cười đùa trong trẻo của đám trẻ, tôi chợt nghĩ ra đã từ lâu lắm rồi chưa hề nghe thấy tiếng cười của Anh Không Thích.”

"Ta muốn nhìn thấy đại huynh của ta có nụ cười tự do giữa ánh mặt trời, bởi vì ta đã từng nhìn thấy nó trong những năm lưu lạc nơi trần thế - một nụ cười ấm áp và đẹp đẽ làm sao.”

"Mỗi lần tuyết rơi, đại huynh đều ôm ta vào lòng, dùng vạt áo che cho ta ấm, nên cho mãi tới sau này ta không dùng phép thuật để tránh tuyết. Ta mong đại huynh ôm ta trong lòng mãi mãi như vậy. Nhưng từ sau khi trở về thành Nhẫn Tuyết, đại huynh không ôm ta nữa và chúng ta cũng mất tư do. Nhưng ta còn nhớ, đại huynh đã từng nói với ta rằng, cái mà đại huynh yêu quý nhất, đó chính là ta và tự do."

Chính vì thế, chàng chỉ có một ước nguyện duy nhất ”Đại huynh của ta phải được tự do bay lượn trên trời như con rồng xanh!”, và chàng đã không từ bất kì một điều gì, không từ làm hại bất kì ai để mang tự do đến cho Ca Sách, như Ca Sách đã từng làm mọi điều để bảo vệ chàng...

Đại huynh có thể nói là đệ vì ngôi vua. Đệ đã từng nói với huynh rằng Đệ có một ước muốn và vì nó đệ có thể hy sinh tất cả. Chẳng một ai có thể ngăn trở đệ. Đại huynh hãy nhìn mái tóc đệ, nó dài như vậy nên không một ai có thể ngăn cản đệ được.

Anh Không Thích thật sự đã từ bỏ tất cả vì Ca Sách. Chàng không từ một thủ đoạn nào, ngay cả làm vấy bẩn cả mỹ nhân ngư Lam Thường - người vợ tương lai của đại huynh, khiến cho nàng vì quá ô nhục mà kết liễu đời mình. Ai đó có thể nói rằng Anh Không Thích quá đáng sợ, quá hiểm độc, quá tàn nhẫn, nhưng đối với tôi, Anh Không Thích lại mang một tình yêu trẻ thơ quá trong sáng. Và bi kịch cũng bắt đầu chính từ điều đó. Là người có pháp thuật cao nhất, nhưng tận sâu thẳm trong con người chàng chỉ là một đứa trẻ thơ quẩn quanh đại huynh, hạnh phúc vì đại huynh, một mực hướng về đại huynh. Đó là một thứ tình yêu tuyệt đối, chế ngự hoàn toàn mọi thứ xung quanh.

“Em trai tôi là người yêu tôi nhất, chỉ có điều là yêu quá cuồng nhiệt, giống như đứa trẻ vô tư.”

Thế nên trong mắt của Anh Không Thích không có đúng sai, tốt xấu, chỉ có thôi thúc mạnh mẽ là phải làm cho Ca Sách được tự do bằng mọi giá; kể cả đánh đổi bản thân mình. “Nụ cười đó có thể làm ta rơi lệ, và phải đổi lại bằng cả cuộc đời ta”.

Đáng thương thay, những cố gắng của chàng để mang lại tự do cho Ca Sách lại đẩy Người rơi vào con đường đau thương thăm thẳm không lối thoát. Có lẽ số mệnh đã buộc hai con người này vào khổ đau cùng tận, không còn lối thoát. Ca Sách mãi mãi không thể ngờ được rằng rồi sẽ có lúc chính bàn tay mình sẽ lấy đi tính mạng của Anh Không Thích, tiểu đệ mà trong ba mươi năm lưu lạc chốn trần gian Người đã hết lòng yêu thương, bảo vệ.

Đây là lần đầu tiên tôi giết người… Khi người nọ ngã xuống, tuyết lại bắt đầu rơi đầy trời, những bong tuyết to như lông ngỗng, ôm lấy em trai tôi đứng dưới tuyết. Thích nhìn tôi và nói: ‘Đại huynh, chúng ta sẽ không bị người khác giết phải không?’ Tôi nói, đúng vậy, chẳng ai giết được đệ cả, huynh sẽ bảo vệ đệ, nếu huynh chết, đệ sẽ thành quốc vương tương lai.”

“Khi Thích dứt lời, thanh kiếm băng trong tay tôi đã xuyên qua ngực Thích. Thích nhìn tôi và nói: “Đại huynh, không thể ngờ đại huynh giết đệ thật.” Nói xong, Thích cuối xuống, miệng mỉm cười, hôn lên mắt tôi rồi nói: “Đại huynh, sau khi đệ chết, xin đại huynh hãy tự do…”

Anh Không Thích, cảm thương cho chàng mãi cho đến lúc chết vẫn không cam lòng vì chưa mang được tự do đến cho đại huynh. Yêu thương càng lớn thì lại càng không thể trọn vẹn. Kiếp trước, kiếp này, và ngay cả kiếp sau Anh Không Thích đều sống và chết đi vì đại huynh… Mãi rất lâu về sau, khi biết được sự thật, điều này thực sự đã xé nét cõi lòng vốn đã tang thương sau bao nhiêu mất mát của Ca Sách. Người cứ ngỡ tiểu đệ Anh Không Thích chỉ vì ham muốn làm Quốc vương mà đang tâm gây ra bao điều tội lỗi, nào ngờ đâu chàng chỉ muốn mượn quyền lực quốc vương để đem đến cho Ca Sách tự do mà Người vẫn ngày đêm khao khát. Bi kịch nối tiếp bi kịch.

“Khi đại huynh đâm nhát kiếm vào ngực ta, ta thấy quá đau đớn, không phải vì ta đã mất đi sinh mạng của mình mà bởi vì cho đến phút cuối ta vẫn không mang lại được tự do cho đại huynh.”

“Nhưng tất cả đều ra đi, ta chỉ còn biết nắm chặt bàn tay của mình mà thôi.”

Đau xót thay, Anh Không Thích hỡi, đại huynh của chàng vẫn mãi mãi không được tự do… Ca Sách trở thành một vị quốc vương cô đơn, lặng lẽ nhất trong lịch sử vương quốc, sau khi mọi người yêu thương bên cạnh Người đều đã ra đi. Ai bảo chỉ có hồng nhan bạc mệnh, ngay cả bậc quân vương cũng không thoát khỏi số phận cô đơn.

Chợt nghĩ, nếu như Ca Sách phải hoàn thành bổn phận với ngội vị Quốc vương, Anh Không Thích cũng bị trói buộc với pháp thuật cao cường mà không hề được lựa chọn. Đối với bộ tộc Băng, việc có được pháp thuật cao cường như thế là một vinh hạnh, một diễm phúc không có gì sánh bằng, nhưng tôi tự hỏi liệu Anh Không Thích có trân quý diễm phúc đó chăng? Chàng không yêu quý mái tóc dài - pháp thuật cao cường, chàng cũng không yêu quý bản thân mình, điều chàng yêu quý duy nhất chỉ có Đại huynh. Tôi ước gì Anh Không Thích được sinh ra chỉ như mọi đứa trẻ khác trong vương quốc, không thể hiện bất kì một sự vượt trội nào cả. Có như vậy chàng mới có thể làm một đứa trẻ ngoan ngoãn bên cạnh Đại huynh, không thể lợi dụng tinh lực của mình để gây ra một chuỗi bi kịch đẫm máu, không làm cho Đại huynh đau khổ, và quan trọng nhất là chàng và đại huynh sẽ không bao giờ chia lìa, mãi mãi bên cạnh nhau dưới bầu trời ngập cánh hoa đào…

“Tình yêu của Thích không chỉ là tình yêu và tình thân đơn thuần mà nó rất nồng nàn nhưng tuyệt vọng, giống như những bông hoa cuối cùng phải rời bỏ cây để lại những vết thương.”

Ca Sách và Anh Không Thích, đại huynh và tiểu đệ… cả hai đều là tình yêu lớn lao nhất trong lòng đối phương, tình yêu đó chỉ khác nhau ở vị trí mà họ đặt nó vào. Với Ca Sách, chàng không cho phép tình yêu đó, thậm chí là cả ước mơ tự do cháy bỏng của mình được vượt lên trên tình yêu và bổn phận đới với thần dân, phụ mẫu. Nhưng với Anh Không Thích, tình yêu dành cho đại huynh là độc tôn, là tuyệt đối, là điều duy nhất có ý nghĩa trong đời chàng.

- Huynh muốn làm Quốc vương đến thế ư? Lẽ nào huynh không muốn sống cùng Lê Lạc?

- Ta làm sao mà bỏ được vua cha, mẫu hậu, thần dân của mình và cả đệ nữa?

- Nếu đệ yêu một người, đệ sẵn sàng từ bỏ tất cả vì người đó.

Chính tình yêu lớn lớn lao đó đã tạo ra cái kết bi kịch cho cả hai. Một cái kết có thể khiến người ta ứa nước mắt vì thương cảm và day dứt không nguôi. Nhưng dù sao, muôn đời bi kịch vẫn làm lay động lòng người, có lẽ vì tâm tư con người thường hay quyến luyến với những gì buồn nhất, đau đớn nhất… Niềm vui thường mau qua đi, còn nỗi buồn vẫn đọng lại, chất chứa…


“Thích cuối người xuống hôn lên lông mày tôi, gọi mãi tên tôi..

Hoa anh đào bị gió giật tung rơi đầy trên vai áo hai chúng tôi.

Anh Không Thích, xin chàng hãy tự do…


Lynk ♥

for Zin chan, because you are my soulmate! ♥

(lên cơn vật vã lần thứ n vì 2 anh chàng này nha, huhu!)

Nhãn: , , , , ,


4 kisses

Anh Không Thích, xin chàng hãy tự do…

By Blogger Zin hận cô, tôi đang nức nở :((

Thích ca ca, xin anh hãy mỉm cười T___T

*khóc lóc quằn quại*

By Blogger Lynk cô làm như tui bình thường dc khi đọc lại Ảo quốc và viết những dòng này.. :((

By Anonymous Minh Châu Anh Không Thích, tôi ko thể không thích huynh T.T *đập đầu bôm bốp vào gối*

By Blogger Zin Anh Không Thích, đúng là không thể không thích :((

blow a kiss!

Đại huynh, xin người hãy tự do, hãy ca hát...

15 thg 5, 2010 00:13

"Sau đó người ngã xuống.

Vị thần duy nhất trong lòng ta đã ngã xuống trước mặt ta, ta nghe như thấy những âm thanh đổ vỡ của cả thế giới này.

Khi người ngã xuống, ta đã khóc gọi người: Đại huynh, sao người lại bỏ ta!

Ánh mắt của người vẫn nồng ấm và dịu dàng như xưa nhưng tràn đầy hối tiếc. Ta biết rằng, mấy trăm năm rồi người vẫn nhớ ta, môi người khẽ động đậy nhưng đã không thể nói lên lời, chỉ có hơi thở mơ hồ giữa hai làn môi, ta biết người đang gọi tên ta...

Ta bước tới ôm lấy huynh, người nằm trong vòng tay ta, người đưa tay ra như muốn vuốt ve khuôn mặt ta, nhưng rồi đột nhiên thõng xuống, ánh mắt của người biến mất.

Đại huynh, sao huynh không ôm đệ? Vì sao huynh lại bỏ đi?

Ta ngước đầu lên, trên không trung xuất hiện nụ cười rạng rỡ của vầng dương buổi sớm, đó là nụ cười khi người đã trưởng thành lúc lưu lạc nơi trần thế. Hôm đó, buổi sáng, khi ta tỉnh dậy, ta thấy mình đang nằm trong lòng đại huynh, ta vẫn còn là một đứa trẻ, còn đại huynh Ca Sách trở thành một hoàng tử khôi ngô tuấn tú như phụ hoàng rồi. Ngừơi mỉm cười nhìn ta, đó là nụ cười đẹp nhất mà ta được thấy...

Những cơn đau như muốn xé toang lồng ngực ta, dòng máu đỏ như lửa phun từ miệng ra làm ướt đẫm tà áo dài của đại huynh, trong nháy mắt, toàn bộ máu bỗng biến thành những đoá hoa sen rực rỡ, hoa sen đỏ nở khắp nơi, ấm áp như mùa xuân!

Hỡi đại huynh, nơi nào có mặt đệ, người sẽ không bao giờ bị lạnh giá!

Xin người hãy tự do, hãy ca hát...."

Trích Ảo quốc - Quách Kính Minh (đoạn trích lấy từ blog của Phi Hoa Phi Vũ)

Anh Không Thích T___T, đau lòng, tiểu nữ chỉ biết đau lòng!!!

Cô Lynk mau đền tôi một bài lảm nhảm về Thích ca ca!!!

Zin ♥

Nhãn: , , , , ,


4 kisses

Đại huynh, xin người hãy tự do, hãy ca hát...

By Blogger Lynk haha, cái bài viết hồi xưa tôi làm mất đâu rồi, kiếm chưa ra :( đợi tôi đọc lại Ảo Quốc rồi sẽ có một bài hoành tráng nha ♥

By Blogger Zin ok búp bê!

By Blogger Lynk ơ mà sợ đọc lại quá, mắc công lên cơn nữa T_T

By Blogger Gemmy Pham ♥♥♥♥♥♥♥♥♥♥♥♥♥♥ 1 nùi trái trym

blow a kiss!

...mạc đãi vô hoa không chiết chi...

14 thg 5, 2010 22:39

Nguyện làm uyên ương
không ao ước thần tiên




Thiếu nữ mười lăm, tiểu thư khuê các. Tóc xanh mướt mát, má phấn hồng tươi, như nụ đào lung lay trong gió.

Biểu ca có ý, biểu muội có tình. Khăn trắng trao tay, duyên ngầm trao ý... Dạt dào ý xuân tình hồng chớm nở...

.

Thiếu phụ mười lăm. Xe hoa đưa tiễn, nước mắt lưng tròng. Tân lang xa lạ, đêm tân phòng máu nhỏ trong tim.

Tóc mai vấn cao, không còn là thiếu nữ. Phu quân hờ hững, chồng có cũng như không.

Đau. Lệ tuôn đêm tối.

Chàng ở bên ai vui duyên mới, có nhớ cô phòng thiếp lạnh căm.

...

Thiếu phụ mất chồng, tóc còn xanh lắm. Hưu thư một chiếc, duyên đứt, tình đoạn.

Nói chi câu "Nhất dạ phu thê bách dạ ân", tình nghĩa ái ân như dây đàn đứt. Cứa tay, máu ứa, tình khúc này thôi không hát nữa.

.

Một câu tình cũ, khúc nhạc đầu vương vấn mãi không thôi. Khăn tay còn giữ, tình này còn ghi.


"Tại thiên nguyệt tác tỵ dực điểu
Tại địa nguyện vi liên lý chi"

Nguyện cùng ai sánh bước giang hồ. Đêm tối trốn đi, cùng chàng đến chân trời cuối đất.

...

Ngỡ đâu tình là vĩnh cửu. Một giấc xuân nồng, tình còn chưa dứt, nghĩa đã đoạn rồi. Phận má hồng, từ nay nhơ nhớp.

Hận. Để làm chi. Khóc. Để làm gì.

Còn đau còn khóc là còn cảm giác. Còn nàng...


Tự ngày đoạn đứt duyên thiên nọ
Nhĩ nhàu chăn gối những tơ vương
Bỏ mặc trăng tà rơi bên gác,
Mộng với đêm lành hết từ đây.

Từ một thiếu nữ nết na con nhà gia giáo đến một gái làng chơi, nàng cũng không giày vò day dứt quá nhiều.

Khi nàng vẫn còn là một thiếu nữ e ấp, phẩm hạnh và cả tình yêu trung thành mà nàng dày công vun đắp đã bị thời gian gặm nhấm, cho tận tới khi chết đi rồi.

Khi nàng thành một kĩ nữ, học cách nhìn đời bằng con mắt của kĩ nữ, phát hiện ra mọi thứ tựa hồ đều trở nên đơn giản, lại đã có thứ tự cả rồi.

Anh có tiền, tôi bằng lòng, anh sẽ là người đàn ông của tôi. Ngược lại, tôi không bằng lòng, anh có tiền cũng chớ có lại gần. Bỗng cảm thấy cuộc đời kĩ nữ quả là sung sướng hơn trước, ít nhất cô ta được lựa chọn quyền lợi cho mình, ít nhất cô ta cũng kiếm được chút bình đẳng tương đối.

Đương nhiên, gái làng chơi dù qua tay bao nhiêu đàn ông thì vẫn vô liêm sỉ như vậy thôi. Nhưng nàng vẫn còn nhớ rất rõ rằng, khi nàng là một phụ nữ lương thiện trung trinh, cũng chẳng được tôn trọng hơn là bao.

Hồng trần biết mấy lúc nổi trôi, nàng đã tê dại rồi, trơ lì với thân phận gái làng chơi, hoặc giả nàng đã trơ lì với xã hội rồi.


Thanh lâu kĩ nữ. Tuyệt thế giai nhân, đa tình công tử.

Thư sinh hữu ý, lời vàng ngọc thốt lên không dứt. Hứa làm chi, hẹn làm gì, để lòng nàng một lần vương vấn...

Biết rõ duyên chẳng thành. Hà tất để lòng đau.

Thư sinh một đi không trở lại. Nàng cũng chẳng tựa cửa chờ mong. Chỉ dặn lòng trơ gan cùng tuế nguyệt. Dạ không đau, tâm không nhói. Chỉ còn Vô Vọng.


"Phất trần giũ bụi gương đồng, bên cửa họa liễu mi
Soi gương nói nhỏ, tháng năm trôi, lòng này ai thấu
Màn đêm rủ, lá từng trận vỡ theo gió
Trong gương hồng nhan đã thêm phần tiều tụy."

.
.
.

"Hoa nhỏ lệ, theo thanh phong rơi khẽ
...
Niên hoa trôi theo dòng, sớm sớm chiều chiều vì ai mà say

Chim thiên di quay về nhìn hoa khai hoa tạ, vài năm trôi..."

Tái sanh duyên. Kiếp này thiếp lại cùng tướng công hội ngộ.

Một trận hồ đồ. Máu đổ lầu xanh. Nói chi câu "trở về nhà"... Đời này, kiếp này, đã định thiếp là người của chàng. Thượng cùng bích lạc, hạ hoàng tuyền...

Tướng công phải chết. Nương tử há có thể không theo.


Ngẫm chuyện cũ, điều gì đáng hối.
Một ngày hẹn ước ngàn đời mãi,
Duyên kiếp sau, e vẫn cùng quen biết.
Lời hứa nặng,
Chàng hãy nhớ.

Đâu đây nghe tiếng tì bà than khóc...

Niệm tư, tương tri lưu luyến diệc tương tư. Tương y tương bạn trường tương ức. Tương huề triều mộ, tương phù bạch thủ, tương thủ nhất sinh quy.
Linh tê, song hoa song diệp tính song chi, song thê song túc phi song dực, song liên y lộ, song uyên cộng thủy, song túy noãn la duy.
Hiên song bán yểm ký u tư, tiêu ảnh tàn đăng vị dạ trì. Cơ trữ cô thanh tố cảo, uyển nhiên chức tựu lưỡng tâm si.

Trời xanh có nhỏ lệ, khóc thương một kiếp hồng nhan?

Tri huyện ngẩn ngơ, nhìn nàng thiếu phụ, tình ấy năm xưa, bạc trắng đã đổi lấy rồi...


"Hoa trên biển, hồ điệp bay, thổi sáo ngọc, gảy tỳ bà, cõi lòng xao động
Thanh mai trúc mã thoảng tiếng nói cười, tựa mộng quay về"

Duyên là mộng.

.
“…Vì duyên nên mới gặp nhau. Đã có duyên sao tình không thành. Lòng đau khổ…”

.
Duyên là mộng. Mộng sẽ tan.

“Mây cuốn hoa, hoa tan mộng. Mộng vô thường.”

"Hỏi thế gian tình là chi, luyến là chi, thống khổ tận cùng là chi
Khép mắt nuốt lệ, nhẹ cười, hồi ức kiếp này nguyện mang

Hoa nhỏ lệ, theo thanh phong rơi khẽ
Điêu lan thềm ngọc còn đây, cố nhân chẳng thấy

Niên hoa trôi theo dòng, sớm sớm chiều chiều vì ai mà say
Tơ tình một sợi vấn vương, mộng ảo chẳng hồi..."

Rất lâu rất lâu sau đó, tất cả sẽ lại trở về rất lâu rất lâu trước đó, ai cũng không phải là ai của ai.

Tiểu thuyết Phấn hoa Lầu xanh - Tào Đình
Tác giả : Tào Đình
Dịch giả: Nguyễn Thị Thúy Ngọc
Nhà xuất bản Văn học, Bách Việt Books phát hành

*trích dẫn:
Tranh của Eno Hà Hà vũ
Thơ: Kim lũ y (Đỗ Thu Nương - 杜秋娘, Trung Quốc)
Thơ: Kim lũ khúc - Tặng Lương Phần (Nạp Lan Tính Đức - 納蘭性德, Trung Quốc, người dịch: Điệp luyến hoa)
Thơ: Trường hận ca (Bạch Cư Dị - 白居易, Trung Quốc)
Tùy bút "Uyên ương hồ mộng điệp II" by Kẻ lãng du/Thảo Dương
Khúc: Tỳ bà ngữ
Khúc từ: Tỳ bà ngữ - Lâm Hải
Tác từ: Mộ Dung Tuấn Trạch
Diễn xướng: Mộ Dung Tuấn Trạch
Dịch nghĩa : Phihoaphivũ với sự giúp đỡ của Kura mỹ nhân.
Download Nhạc: http://www.mediafire.com/?znimmmnkjrl
Bản Không lời: http://www.mediafire.com/download.php?xvwjyxzitwm

Zin ♥

Nhãn: , , , , , , ,


2 kisses

...mạc đãi vô hoa không chiết chi...

By Blogger Lynk "rất lâu rất lâu sau đó, tất cả s4 lại trở về rất lâu rất lâu trước đó, ai cũng không phải là ai của ai.."

mình vẫn bị ám ảnh bởi câu này :(

By Blogger Zin *khóc lóc*

blow a kiss!

-----