Vĩnh biệt Tugumi
21 thg 7, 2010 21:44

“Vĩnh biệt Tugumi”, một câu chuyện đúng chất Banana, nhẹ nhàng, sâu lắng và lẫn vào trong đó là những điểm nhấn mãnh liệt, không thể nào quên. Sau vài tháng, vài năm nữa, tôi có thể không nhớ được chính xác rằng Maria, nhân vật kể chuyện và Tugumi, nhân vật chính được kể đến là bạn bè hay là chị em họ, và cả mối quan hệ của cả 2 với Yoko. Tôi chắc cũng sẽ quên những miêu tả đẹp đẽ, bình dị của Banana về thị trấn ven biển nơi cả 3 đã được sinh ra, lớn lên và yêu thương như máu thịt từng làm gió biển, từng con sóng, từng con người nơi đây. Nhưng, chắc chắn tôi sẽ không thể nào quên một Tugumi đẹp thuần khiết như luôn có một thứ ánh sáng êm dịu bao quanh, ẩn chứa trong đó là một tâm hồn rừng rực cháy như lửa bỏng, như không ngừng thiêu đốt những người xung quanh, và trên hết là chính bản thân cô.
Nhân vật Tugumi hiện lên qua từng câu chữ của Banana một cách vừa rõ ràng, vừa mơ hồ đến không thể hình dung được. Phần rõ ràng trong con người Tugumi chính là không ngừng làm khổ những người xung quanh, mẹ cô, chị gái cô và chị họ - người bạn thân Maria và những người khác. Tugumi điển hình cho một trong 2 phản ứng tự nhiên nhất của một người mắc bệnh hiểm nghèo, luôn phải sống dựa vào sự quan tâm của người thân: trở thành một con mèo con yếu ớt ngoan ngoãn tuân theo sự che chở của chủ nhân, hoặc như là một con thú dữ luôn vùng vẫy trong chiếc lồng chật hẹp. Tugumi, rõ ràng, là hình mẫu thứ 2, cô không ngừng cáu kỉnh, bực dọc, làm đủ trò tinh quái đối với mọi người.
Dù vậy, Tugumi vẫn yếu ớt như một cây non dễ dàng ngã gục chỉ bởi 1 cơn gió nhẹ, bởi một con sâu ăn lá. Nhưng chính cơ thể mềm oặt đó lại bao bọc một nội tâm lớn lao luôn chực chờ bùng phát, và điều này làm cho tối thấy mơ hồ về nội tâm của Tugumi.
“Dù chơi đu,
Dù chỉ tắm biển nửa ngày,
Dù chỉ say sưa xem phm đến tận khuya và thiếu ngủ,
Dù chỉ không mặc áo khoác vào những ngày trời mát thôi,
Tugumi cũng ngã bệnh. Yếu đi. Trông Tugumi tồn tại một cách xác thực như thế là do sức mạnh tiềm tàng luôn vùng vẫy chống lại cái thể xác ốm yếu.”
Cái tính cách cáu kỉnh, những câu nói phũ phàng, vô tình của Tugumi là kết quả của sự hỗn loạn trong tâm hồn cô, của những làn sóng ý thức luôn vận động vượt lên cái thể xác yếu đuối. Dù cách suy nghĩ, cách sống, cách thể hiện tình cảm của Tugumi rất khác với mọi người, rất không bình thường, “ai cũng yêu quý Tugumi, ai cũng bị Tugumi lôi cuốn, dù cho người đó có bị Tugumi làm cho khổ sở đến nhường nào”. Có lẽ họ cảm nhận được, đằng sau cái vẻ cáu kỉnh thường ngày là một trái tim ấm áp, một tình cảm được thể hiện theo cách rất dị thường.
“Vì không hiểu nên mọi người thấy Tugumi là đứa con gái lắm chiêu, xấu tính (đương nhiên nó chắc chắn cũng có bản chất như vậy). Tôi có cảm giác rằng tôi, người nếu thích thì có thể gặp bất cứ ai, nếu muốn thì có thể đi đến bất cứ đâu trên trái đất, sẽ bị Tugumi, người chắc chắn không thể rời xa khỏi cái thị trấn nhỏ bé này, lãng quên. Vì Tugumi không quay lại quá khứ. Với Tugumi, luôn chỉ là ngày hôm nay.”
Quãng thời gian đằng đẵng chỉ xoay quanh đau ốm, dần hồi phục rồi lại đau ốm nguy kịch và cơ thể mỏng mảnh bị bệnh tật vắt kiệt đã áp đặt cuộc sống của Tugumi vào những điều hạn chế ít ỏi: nằm trên giường bệnh, truyền dịch, trò chuyện với Maria, hay khỏe hơn thì đi dạo trên con đê ven bờ biển. Như để bù những ràng buộc hạn hẹp về thể xác, tâm trí của Tugumi không ngừng chuyển động sôi sục, bù đắp cho những điều mà thể xác không thể làm được. Vì ta thấy nhiều, đi nhiều, trải nghiệm nhiều, trí óc phải xử lý quá nhiều thông tin cùng một lúc nên dần dần cách nhìn từng sự việc có phần hời hợt đi. Tugumi thì khác, thế giế quan của cô vỏn vẹn trong cái thị trấn quê hương, có lẽ vì thế mà mọi sự vật hiển hiện lên trong tâm tưởng của Tugumi đa dạng hơn và sâu sắc hơn.
“Mỗi khi vuốt ve bụng Kengoro, tớ thỉnh thoảng hay nghĩ tới điều đó. Nó là con chó con nên có lẽ cho đến chết, nó sẽ suốt đời ăn cơm từ bàn tay của tớ, sẽ luôn ở bên tớ. Điều đó thật tuyêt phải không? Vô tâm nhưng ít ra nó là điều khó có ở con người. Con người dù thế nào cũng sẽ lần lượt gặp những thứ mới mẻ và dần thay đổi. Dù thế nào cũng sẽ quên lãnh và vứt đi nhiều thứ. Có lẽ bởi vì con người có quá nhiều việc để làm.”
Có thể nói, con người Tugumi là sự kết hợp của những suy nghĩ sâu thẳm một cách lạ thường và nội tâm mạnh mẽ, không ngừng vượt lên giới hạn của bản thân. Chính vì vậy, khi biến cố xảy ra, sự mạnh mẽ, hỗn loạn trong tâm hồn cô đã bùng nổ ra ngoài thể xác. Tugumi hành động vượt xa cái giới hạn yếu ớt của cơ thể mình, đi xuyên rừng trong đêm mưa để nhét bức thư vào hòm thư ma cho Maria, lao xuống sông để cứu con chó Kengoro, và thậm chí đào hố chôn sống cái tên đã dám giết chết Kengoro yêu quý của mình. Một cô gái không thể nào lường trước được.
Bên cạnh đó, Tugumi vẫn là một cô gái bình thường, biết rung động, và đã yêu Kyoichi với một sự đồng cảm sâu sắc. Hai con người, từng ngày sống chung với thuốc men, giường bệnh, trải nghiệm lằn ranh giữa sự sống và cái chết đã cảm nhận được nhau, tìm thấy được sự thấu hiểu nơi đối phương. Tugumi và Kyoichi chính xác tìm thấy nhau, không một chút nghi ngờ, không cần giải thích, như thể họ sinh ra là dành cho nhau, chắc chắcnđó phải là anh, tuyệt đối người đó phải là em, không thể là ai khác. Nhắm mắt lại, tôi vẫn mường tượng ra cảnh cả Tugumi và Kyoichi ngồi cạnh nhau, hướng về phía biển, cứ lặng im như thế, bình yên, và chỉ bình yên. Câu nói ”Hãy trở lại khi em vẫn còn ở đây nhé!” vẫn làm tim tôi chùng xuống, dù vẫn biết là rồi họ cũng gặp lại nhau, nhưng âm vang câu nói lúc chia tay của Tugumi vẫn buồn đến nao lòng. Rốt cuộc thì Tugumi dù nổi loạn, dù gai góc đến thế nào vẫn chỉ có thể cam chịu ở mãi nơi đây nhìn những người thân yêu ra đi. Bệnh tật, ốm đau buộc Tugumi luôn phải đứng ở vị trí của người ở lại, ôm ấp sự đợi chờ ngày một ngắn ngủi, liệu cái thân xác yếu đuối đó cho phép em còn bao nhiêu ngày ở đây để được gặp lại?
Tugumi, có thể lạnh lùng, thậm chí tàn nhẫn, vì những tình cảm ngây thơ, mãnh liệt đối với Yoko, Maria, Kyoichi, và cả 2 chú chó con.
Tugumi, một tính cách tinh quái, một trái tim nổi loạn, ẩn dưới khuôn mặt và hình dáng thiên thần.
Tất cả cùng làm nên một Tugumi đầy ắp mâu thuẫn và đối lập, không thề thấu hiểu, nhưng không thể nào quên.
Một con người cứ như nước trôi qua kẽ tay, không thể nào nắm bắt được.
Kết thúc truyện thể hiện đúng sự nhạy cảm, tinh tế của Banana. Ngay từ đầu và đến tận những chương cuối cùng, tôi đã nghĩ dù Tugumi có mạnh mẽ thế nào, cô ấy cũng sẽ chết, sẽ bị bệnh tật đánh bại. Và đúng như thế thật, Tugumi đã chết, nhưng không phải chết về thể xác, mà cô đã chấp nhận cho con người cũ của mình ra đi, rốt cuộc tôi đã bị đánh lừa bời tựa sách "Vĩnh biệt Tugumi". Banana đã không để cho Tugumi chết đi vì bệnh tật, mà cho nhân vật này có một sự biến chuyển trong cách suy nghĩ, cảm nhận mới về cuộc sống, niềm khát khao tận hưởng thế giới để có đủ dũng khí từ bỏ con người cũ - một Tugumi hỗn loạn, mắc kẹt giữa thể xác và tinh thần, và thực sự bắt đầu một cuộc sống mới, của yêu thương, và hy vọng.
Lynk
Nhãn: Banana Yoshimoto, cảm nhận, Lynk, Nhật
2 kisses
Vĩnh biệt TugumiBy Zin tôi đang ko dám đọc truyện có bad ending T_T
By Lynk truyện này xém có bad ending thôi ;) mà kiểu kiểu lưng chừng, ngẫu hứng, chứ k có đầu đuôi rõ ràng, giống như kễ lại 1 khoảng đời của nhân vật vậy áh
