không đề
3 thg 8, 2010 11:23
Bạn bè, xét cho cũng thì cũng chỉ là một mối quan hệ không bền vững. Nếu đem so sánh với yếu tố gia đình thì dù mối liên hệ máu mủ ấy có sâu đậm hay nhợt nhạt, có tốt hay xấu cũng vẫn có thể đè bẹp tình bạn dù thân thiết đến đâu.
Có khi ta thường hai nói "Hai chúng ta thật hiểu nhau." Đó cơ bản là điều không thể. Con người còn không hiểu hết được chính mình thì sao lại có thể thấu hiểu cho một người nào khác. Giữa hai cá nhân biệt lập dù có tương hợp đến mấy thì vẫn luôn luôn tồn tại sự bất đồng quan điểm. Cho nên có đôi lúc cảm giác ta hiểu nhau thật sự, đơn giản chỉ là có chung quan điểm. Còn có lúc hiểu nhau, chỉ là dù có bất đồng, bản thân cũng rộng rãi phóng khoáng chấp nhận quan điểm của phía bên kia thôi. Cho nên tôi hiểu bạn, bạn hiểu tôi, cũng phải đòi hỏi hai ngươi có thật sự rộng rãi, sẵn sàng chấp nhận sự không tương thích của bên kia với mình không. Túm lại là chẳng có ai hiểu ai bằng chính bản thân họ cả.
Con người luôn là một cá thể cô đơn. Thậm chí tệ hơn là có những người luôn trong những hoàn cảnh đông vui nhất, náo nhiệt nhất, đáng lẽ phải vui sướng nhất thì tệ thay lại ngộ ra những cảm xúc cô đơn nhất. Nỗi cô đơn riêng biệt đó không dễ chịu, đẹp đẽ như những bức emo trắng đen trên deviantArt, mà bức bối, tù túng, khó chịu đến kinh người. Ai lại muốn cô đơn khi bao kẻ khác đang vui vẻ, ấm áp trong tình thương chứ. Nhưng những kẻ cô đơn cũng có lỗi và sai sót của chính họ, một cách cố chấp hoặc dai dẳng lười biếng không sửa đổi, cho nên họ cứ cô đơn.
Khi cái tôi quá ngạo nghễ không chịu chìa tay ra nhờ vả hoặc nhận sự giúp đỡ từ bất kì ai thì cũng không ai rảnh rang mà quan tâm đến họ cả. Vì thế nên "tiên trách kỉ, hậu trách nhân" thôi. Nhưng quả thật, lớn lên mà không có ai hay cái gì để dựa dẫm và bám víu trong bất kì hoàn cảnh nào thì chút tự tôn, tự trọng, tự cao nhỏ nhoi ấy vẫn là đáng quý nhất. Nếu vứt bỏ nó vì mơ mộng là tìm được một người bạn thật sự hiểu mình, dù không nói ra cũng vẫn biết mình cần gì, thì quá mạo hiểm và viễn vông. Vì như trên, chẳng ai có thể thật sự hiểu ta như thế cả.
Có những lúc nhận ra được, khi cần nếu không lên tiếng xin giúp đỡ, thì sẽ chằng có ai chạy đến bên ta mà chìa tay ra cả. Họ cũng có quyền bận rộn và lo lắng cho bản thân họ. Cho nên có cay cú, đau đớn hay buồn rầu thì cũng hãy cắn răng mà chịu, vì đó là do ta đã lựa chọn sự tự tôn của mình, mà không chọn họ. Có trách thì hãy tự trách mình đi.
Viết cho bản thân tôi, 03/08/2010..
1 kisses
không đềBy Lynk đúng là như vậy, có trách thì tự trách mình thôi. biết sao được khi lòng kiêu hãnh của chúng ta còn lớn hơn nỗi buồn và cô đơn :)
