Thử tình khả đãi thành truy ức...
9 thg 8, 2010 13:16

Viết cho Hachi Hachi
Điều đáng sợ nhất trong tình yêu không phải là lúc con người ta yêu thương mất đi
Mà chính tình yêu ấy không hề giống như ta tưởng tượng
Con người ấy không hề giống như ta vẫn biết
Trái tim ấy không hề giống như trái tim ta vẫn ngủ yên trong lòng ngực
Và ta quặn đau… (*)
Liệu bình yên có đủ làm nên hạnh phúc?
Phải làm sao khi ta thấy lòng mình không đủ ấm?
Vì bình yên chưa đủ?
Vì người vẫn chưa toàn tâm toàn ý?
Hay vì lòng ta vẫn dậy sóng, muốn trốn chạy khỏi bình yên?
Tiên trách kỉ, hậu trách nhân.
Nếu lòng ta đủ nhiệt tâm, nếu tình đủ sâu nặng, liệu đôi chút xao lãng của người có làm dậy sóng trong lòng ta?
Thương người, vì những cố gắng không mệt mỏi để làm vui lòng ta
Nhớ người, vì những buồn vui hờn giận chúng ta đã cùng trải qua
Giận mình, vì lòng vẫn không thể yêu.
Giận người, vì quá ngu muội mang tình yêu trao tặng ta
Nếu yêu thương có thể được tính bằng cân đo, đong, đếm
Ta nguyện lòng đáp lại cho người bằng phép tính nhân
Nhưng con tim có lý lẽ riêng của nó
Mặc cho ta gào thét, nó vẫn bướng bỉnh làm theo lẽ riêng
Giá như người đủ cứng rắn để vỗ về vết thương đó ngủ yên
Giá như ta đủ vô tình, đủ nhẫn tâm, có thể lạnh lùng gạt bỏ mà lòng không đau, tim không nhỏ máu
Giá như mọi thứ trên đời này chỉ cần một cái buông tay là có thể vĩnh viễn lãng quên
Giá như…
Nhưng người vẫn là người, ta vẫn là ta
Và lòng vẫn cứ đau...
Khóc, người khóc cho khoảng trống vắng mang bóng hình ta
Khóc, ta khóc cho nỗi xót xa mang tên người
Người khóc, ta bình thản mỉm cười, ta có nhẫn tâm?
Ta khóc, một mình trong đêm, là ta yếu đuối?
Yêu ta, người sẵn lòng vứt bỏ cái tôi
Bên người, ta vẫn kiêu hãnh giữ niềm riêng
Ta không chạy theo ảo vọng,
không màng lời ca tụng khen chê
Nhưng ta biết trái tim mình, không hề giống như trái tim người – vẫn ngoan lành ngủ yên trong lòng ngực
Ta, rốt cuộc vẫn là một người con gái bình thường
Vẫn ngóng chờ một hình dung chỉ cần nhìn thấy cũng đủ làm ta ấm lòng,
Vẫn trông mong một ánh mắt, một nụ cười, một vòng tay mà vì đó ta cam tâm gạt bỏ mọi niềm riêng
Không cần biết kết quả có được như ta mong đợi
Đặt hết lòng tin vào một người, hết lòng hết dạ yêu thương
Cùng nắm tay nhau đi khắp nhân gian…
Tiếc là cuộc tình này không hề giống như ta ao ước
Tiếc là niềm hạnh phúc của chúng ta không mang tên nhau
Có lẽ ta thuộc về một lựa chọn khác
Có lẽ bàn tay người cần nắm lấy vẫn còn ở phía trước
Có lẽ chúng ta không phải là đích đến của đời nhau
Ta tìm kiếm nông nổi ở tương lai
Người vẫn chờ mong điều nhỏ nhoi còn sót lại
Có thể… ta sẽ nhận ra mình đã sai
Có thể… ta sẽ dằn vặt cả đời vì day dứt
Có thể… ta sẽ bàng hoàng nhận ra đã đánh mất người yêu thương mình nhất
Có thể… rồi ta sẽ tự hỏi mình: liệu có đáng hay không?
Có thể tất cả những điều đó rồi sẽ xảy ra
Ta chấp nhận đánh đổi, nhưng ta không muốn suốt cuộc đời mình phải sống trong hối tiếc
Ta chấp nhận đau thương, nhưng ta không cam tâm sống với điều mơ hồ - không hiều rõ
Quyền được sai lầm, chẳng ai ban cho ta ngoài chính bản thân mình
Trách móc, luyến tiếc, nhớ thương nào rồi cũng sẽ lặng yên
Ngày hôm nay rồi sẽ là ngày hôm qua
Nhưng biết đâu trong ngày mai chúng ta lại tìm thấy quá khứ
Cơ duyên sẽ dẫn bước,
Hãy nhẹ lòng…
Lynk
(*): Đừng trách – thơ Nguyễn Phong Việt
1 kisses
Thử tình khả đãi thành truy ức...
By Zin Thì tôi sẽ là lý trí của cô…
Thế nào là bình yên, thế nào là mãnh liệt?
Bao nhiêu là đủ, bao giờ thì vơi?
Làm sao người có thể yêu ta, như ta yêu người…
Hai cá thể, làm sao như một!
Dù ta không yêu người, một tình yêu đủ mạnh. Thì có bao giờ tự hỏi, người có cần sự mạnh mẽ đến thế không!?
Có những lúc, ta cần một tình yêu vững chắc, để củng cố niềm tin, để vững dạ an lòng.
Không sai, nhưng đừng để nỗi sợ hãi tương lai, làm ta bất an trong hiện tại.
Đừng vì chút nông nổi, mà đánh mất một người yêu.
Tôi không muốn thấy cô đau khổ. Tim cô đau, tôi cũng chẳng thể vui…
Có biết không bươm bướm…?
không đề
3 thg 8, 2010 11:23
Bạn bè, xét cho cũng thì cũng chỉ là một mối quan hệ không bền vững. Nếu đem so sánh với yếu tố gia đình thì dù mối liên hệ máu mủ ấy có sâu đậm hay nhợt nhạt, có tốt hay xấu cũng vẫn có thể đè bẹp tình bạn dù thân thiết đến đâu.
Có khi ta thường hai nói "Hai chúng ta thật hiểu nhau." Đó cơ bản là điều không thể. Con người còn không hiểu hết được chính mình thì sao lại có thể thấu hiểu cho một người nào khác. Giữa hai cá nhân biệt lập dù có tương hợp đến mấy thì vẫn luôn luôn tồn tại sự bất đồng quan điểm. Cho nên có đôi lúc cảm giác ta hiểu nhau thật sự, đơn giản chỉ là có chung quan điểm. Còn có lúc hiểu nhau, chỉ là dù có bất đồng, bản thân cũng rộng rãi phóng khoáng chấp nhận quan điểm của phía bên kia thôi. Cho nên tôi hiểu bạn, bạn hiểu tôi, cũng phải đòi hỏi hai ngươi có thật sự rộng rãi, sẵn sàng chấp nhận sự không tương thích của bên kia với mình không. Túm lại là chẳng có ai hiểu ai bằng chính bản thân họ cả.
Con người luôn là một cá thể cô đơn. Thậm chí tệ hơn là có những người luôn trong những hoàn cảnh đông vui nhất, náo nhiệt nhất, đáng lẽ phải vui sướng nhất thì tệ thay lại ngộ ra những cảm xúc cô đơn nhất. Nỗi cô đơn riêng biệt đó không dễ chịu, đẹp đẽ như những bức emo trắng đen trên deviantArt, mà bức bối, tù túng, khó chịu đến kinh người. Ai lại muốn cô đơn khi bao kẻ khác đang vui vẻ, ấm áp trong tình thương chứ. Nhưng những kẻ cô đơn cũng có lỗi và sai sót của chính họ, một cách cố chấp hoặc dai dẳng lười biếng không sửa đổi, cho nên họ cứ cô đơn.
Khi cái tôi quá ngạo nghễ không chịu chìa tay ra nhờ vả hoặc nhận sự giúp đỡ từ bất kì ai thì cũng không ai rảnh rang mà quan tâm đến họ cả. Vì thế nên "tiên trách kỉ, hậu trách nhân" thôi. Nhưng quả thật, lớn lên mà không có ai hay cái gì để dựa dẫm và bám víu trong bất kì hoàn cảnh nào thì chút tự tôn, tự trọng, tự cao nhỏ nhoi ấy vẫn là đáng quý nhất. Nếu vứt bỏ nó vì mơ mộng là tìm được một người bạn thật sự hiểu mình, dù không nói ra cũng vẫn biết mình cần gì, thì quá mạo hiểm và viễn vông. Vì như trên, chẳng ai có thể thật sự hiểu ta như thế cả.
Có những lúc nhận ra được, khi cần nếu không lên tiếng xin giúp đỡ, thì sẽ chằng có ai chạy đến bên ta mà chìa tay ra cả. Họ cũng có quyền bận rộn và lo lắng cho bản thân họ. Cho nên có cay cú, đau đớn hay buồn rầu thì cũng hãy cắn răng mà chịu, vì đó là do ta đã lựa chọn sự tự tôn của mình, mà không chọn họ. Có trách thì hãy tự trách mình đi.
1 kisses
không đềBy Lynk đúng là như vậy, có trách thì tự trách mình thôi. biết sao được khi lòng kiêu hãnh của chúng ta còn lớn hơn nỗi buồn và cô đơn :)
